Kinh – Đạo – Sấm không phải là một học thuyết để tranh luận, càng không phải một tôn giáo để quy phục.
Đó là một hệ tư tưởng được sinh ra từ trải nghiệm sống, từ chiêm nghiệm sâu xa về con người, thời cuộc và quy luật vận hành của Trời – Đất – Nhân.
Ba trụ cột ấy hợp lại thành một chỉnh thể:
Kinh là nền tảng tâm linh:
Dẫn con người trở về với gốc rễ của Sám hối – Biết ơn – Nguyện cầu.
Không nhằm tạo tín đồ, mà để đánh thức lương tri.
Không dạy cầu xin phép màu, mà dạy sửa mình để thuận Đạo.
Kinh là chiếc gương soi nội tâm, để mỗi người tự thấy nghiệp, tự thấy lỗi, tự thấy đường quay về ánh sáng.
Đạo là con đường sống:
Là tinh hoa của Dịch lý, Phật lý, Nho lý, Đạo học, Kitô giáo và triết lý nhân sinh được chắt lọc, giản lược, ứng dụng vào đời thường.
Đạo không nằm trong sách, mà nằm trong cách đối nhân xử thế, trong lựa chọn đúng – sai, trong sự kiên định trước danh lợi, trong lòng từ bi giữa một thế giới nhiều biến động.
Đạo của Kinh – Đạo – Sấm hướng tới:
Sống tỉnh thức – Sống thuận thiên – Sống có trách nhiệm với nghiệp và phúc của chính mình.
Sấm là tiếng nói của thời cuộc:
Không phải để hù dọa, cũng không phải để khoe thần thông.
Sấm là ngôn ngữ ẩn dụ, là thơ, là biểu tượng, là lời cảnh tỉnh được gửi vào tương lai.
Dùng hình ảnh, điển tích, quẻ Dịch, con giáp, thiên tượng để soi chiếu vận nước, vận người, vận thời.
Mục đích không phải đoán mệnh để sợ, mà để hiểu mệnh mà sửa, để biết lúc thịnh suy mà giữ tâm vững.
Khi Kinh làm sạch tâm,
Đạo định hướng đời,
Sấm soi sáng thời,
thì con người không còn lạc lối giữa biến động, không còn hoảng loạn trước vô thường, và không còn mù mờ trước nhân quả.
Hệ tư tưởng Kinh – Đạo – Sấm được hình thành không để tạo danh, không để lập phái, mà để lưu lại một di sản tinh thần cho mai sau:
Một kho tàng chữ nghĩa giúp con người:
Hiểu mình Hiểu đời Hiểu thời Và cuối cùng là hiểu Trời
Đây là con đường của tỉnh thức, của chữa lành, của quay về cội nguồn ánh sáng trong mỗi linh hồn.
Không ép tin. Không dụ theo.
Chỉ lặng lẽ gieo hạt – để ai hữu duyên thì tự nảy mầm.
