Giữa một thời đại mà con người mải miết tìm cách né tránh khổ đau, tôi chọn nhìn thẳng vào phiền não để hiểu nó. Bởi có những nỗi khổ không thể diệt, những lo sợ không thể xóa, và những mong cầu không thể dứt khi ta vẫn còn sống giữa đời. Con đường khả thi nhất không phải là trốn chạy hay đoạn tuyệt, mà là học cách sống chung với khổ bằng chánh niệm, để phiền não vẫn đến nhưng không còn quyền làm chủ thân tâm mình.
Phiền não
Chúng đến từ lo sợ và mong cầu. Lo sợ thì có vô vàn nỗi lo xoay quanh sinh, lão, bệnh, tử của chính bản thân và người thân. Còn mong cầu thì cũng vô hạn. Người đạt được mong cầu này lại nảy sinh mong cầu khác, quá trình biến mong cầu thành hiện thực sẽ phát sinh phiền não. Có người bảo rằng: “chỉ cần diệt lo sợ và mong cầu sẽ diệt được phiền não” Điều này ai cũng có thể hiểu biết nhưng làm được là điều còn khó hơn lên Trời. Nó đòi hỏi con người phải thoát ly khỏi thế tục, đoạn tuyệt mọi tình thân, từ bỏ mọi công việc… một điều dường như không thể trong thời đại này. Lại có những phiền não mà chúng ta không biết nó bắt nguồn từ đâu, nó là những nghiệp lực đã bám theo ta từ bao đời bao kiếp khiến ta cho dù đã gần như buông bỏ tất cả mà vẫn cảm thấy phiền não. Diệt khổ bây giờ là con đường tập sống chung với khổ bằng chánh niệm. Đón nhận phiền não trong tâm thế trung dung. Không diệt hẳn được phiền não vì không thể nhưng không để phiền não làm chủ thân tâm mình nữa. 🙏🙏🙏