🌿 NIẾT BÀN TẠI TÂM
Viết giữa những ngày gió ngược – Thuý Ngô
Nhiều người đi xem bói
để mong biết kiếp trước mình là ai,
kiếp sau mình sẽ về đâu.
Tu hành
cũng để mong siêu thoát lên cõi cao hơn,
thoát khỏi trần gian đầy phiền não.
Nhưng kỳ thực…
càng đi tìm, càng thấy trống rỗng.
Càng chạy trốn cõi tạm,
càng đánh mất ý nghĩa của phút giây đang sống.
Có người xem trần gian như một quán trọ tạm bợ.
Có người bi quan hơn, coi trần gian là chuồng heo nhơ bẩn.
Nhưng tôi không nghĩ vậy.
Với tôi,
Niết Bàn không ở đâu xa.
Niết Bàn là khi trong tâm có sự an nhiên.
Là khi mình biết đủ.
Biết yêu thương.
Biết sống trọn vẹn từng ngày.
Là khi nhìn sinh – lão – bệnh – tử
không bằng sự hoảng sợ,
mà bằng sự thấu hiểu và buông xả.
Tôi từng nhìn một trái cây chín rụng khỏi cành,
rồi thấy từ hạt của nó mọc lên một mầm non.
Tôi hiểu ra quy luật sinh – diệt – tiếp nối.
Đó là luân hồi.
Đó là chân lý.
Con người sợ hãi sinh tử nên cầu bất tử.
Nhưng tôi không mong điều đó.
Tôi chỉ mong
được sống tử tế trong kiếp này,
sống với những giá trị đạo đức bình dị,
và mỗi ngày không còn oán trách cuộc đời.
Chỉ cần như vậy…
là đã có Niết Bàn.
Sự an trú
không nằm ở cảnh giới nào ngoài kia,
mà nằm trong trái tim biết chấp nhận vô thường,
không còn vùng vẫy
hay gào thét với số phận.
Con bướm không oán trách cái kén.
Nó chỉ âm thầm lột xác.
Và khi bung cánh,
nó tự do bay giữa bầu trời,
mặc kệ bão giông phía trước.
Tôi mong mỗi người…
Hãy nhẹ nhàng trút bỏ lớp kén của mình.
Hãy sống như con bướm:
tự do,
an lành
và giản dị.
Vì khi bạn sống sâu sắc trong hiện tại,
thiên đường
sẽ hiện ra
trong chính tâm mình.
ThuyNgo
KinhDaoSam
DaoLyChuaLanh
NietBanTaiTam
SongSauSac

