CHUYỆN NĂM CON CÁ Ở HỒ THU NGUYỆT

CHUYỆN NĂM CON CÁ Ở HỒ THU NGUYỆT

Ở hồ Thu Nguyệt có năm con cá.

Mỗi con đều mang trong mình một vấn đề mà chính nó chưa thể gỡ rối.

Cá vàng là con thành công nhất.

Công danh, sự nghiệp, tiền tài – thứ gì nó cũng có.

Nhưng đổi lại là áp lực và trách nhiệm đè nặng mỗi ngày.

Nhiều lúc nó cảm thấy kiệt sức…

và mơ hồ muốn tìm một điều gì đó mà chính nó cũng không gọi tên được.

Cá đen lại trái ngược hoàn toàn.

Nó chẳng làm nên tích sự gì, thường bị xem thường.

Không biết làm sao để thành công như cá vàng,

nên trong lòng luôn đầy tự ti và mặc cảm.

Nó thường tìm một góc nhỏ dưới đáy hồ

để lặng lẽ thở ra những nỗi buồn của mình.

Cá trắng thì không quá bận tâm tiền bạc hay thành công.

Tiền nó không nhiều, nhưng cũng đủ sống cả đời.

Điều nó thiếu lại là một người thật sự thấu hiểu và đồng cảm.

Xung quanh nó chỉ toàn những lời dạy về trách nhiệm, luân lý, đạo đức…

Những thứ ấy khiến nó không được là chính mình.

Nhưng nó cũng không biết phải làm gì để thay đổi.

Cá xanh mang bệnh trong người.

Mỗi nhịp thở đều nặng nề.

Ngày trôi qua với nó như một gánh nặng.

Nó luôn bị ám ảnh bởi sinh – lão – bệnh – tử.

Tâm hồn dần rạn vỡ…

Nó chỉ mong tìm được một phương thuốc chữa lành cho thân và tâm.

Còn cá đỏ là con học hành nhiều nhất.

Nó thông minh, nhưng bản ngã cũng rất lớn.

Nó muốn ngang hàng, thậm chí vượt cả Phật – Tiên – Thánh.

Một ngày, cá đỏ vào hang sâu dưới hồ Thu Nguyệt thiền định.

Vài ngày sau… nó “chứng đắc”.

Ra khỏi hang, cá đỏ bắt đầu đi thuyết pháp.

Gặp cá vàng, cá đỏ nói:

“Thành công để làm gì…

khi ai rồi cũng phải chết?

Trách nhiệm để làm gì…

khi trời sinh voi trời sinh cỏ?

Sinh diệt vốn do nhân duyên đã định từ trước.

Càng cố giữ chỉ khiến tâm thêm khổ não.

Buông bỏ tất cả…

mới là người thức tỉnh.”

Cá vàng nghe xong, bừng tỉnh.

Nó buông bỏ tất cả: sự nghiệp, gia đình.

Mang theo tiền bạc cúng dường cá đỏ

và quyết tâm theo minh sư học đạo.

Gặp cá đen, cá đỏ nói:

“Những người nói con ngu dốt, vô tích sự

là những kẻ chưa giác ngộ.

Vạn pháp quy về Không.

Không có gì thật sự là có.

Hãy nhìn xem:

Con không có gia đình để gánh trách nhiệm.

Con không có tiền bạc để phiền não.

Con không có danh tiếng để lo sợ.

Con không có thành công để hao tổn sức lực.

Tài sản lớn nhất của con…

chính là không có gì cả.

Vì vậy con còn hơn hẳn những kẻ ngoài kia

đang u mê mà tưởng mình thành đạt.

Hãy theo ta tu học.”

Cá đen nghe xong, bừng tỉnh.

Chưa ai từng nói với nó những điều như vậy.

Trong khoảnh khắc, nó thấy mình như trở thành siêu nhân.

Nó bắt đầu tin rằng mình đã ngộ

và coi thường những kẻ “u mê” ngoài kia.

Nó quyết tâm theo minh sư.

Gặp cá trắng, cá đỏ nói:

“Luân lý, đạo đức…

chỉ là những khái niệm do loài người tạo ra

để thống trị và kiểm soát.

Những kẻ cầm quyền cần sự ổn định.

Những gì chân thật thường đi ngược lại điều đó.

Họ dựng nên hệ thống,

dựng nên đạo đức,

dựng nên luân lý…

rồi chính họ lại sống ngược lại tất cả.

Họ muốn con sống tốt

để con ngoan ngoãn nghe lời

và để yên cho họ làm điều ác.

Đúng không?

Vậy tại sao con phải giữ những thứ đó?

Bản chất của chúng ta là không có gì

và cuối cùng cũng trở về không.

Hãy theo ta

để được giải thoát.”

Cá trắng nghe xong vỡ òa trong nước mắt.

Lần đầu tiên trong đời

nó gặp một vị “minh sư” hiểu được lòng mình.

Nó nguyện theo hầu hạ,

chăm lo từng miếng ăn, giấc ngủ cho cá đỏ.

Cá xanh thấy ba con cá kia đều đã theo cá đỏ,

liền cúi đầu đảnh lễ

và xin được theo ngài tu tập.

Từ đó, cá đỏ có bốn đồ tôn.

Nó lập động tu luyện dưới hồ Thu Nguyệt,

ngày đêm thiền định và giảng pháp.

Ở đó, con nào cũng cảm thấy

mình được sống đúng với con người thật của mình.

Mọi chuyện sẽ không có gì đáng nói

nếu năm con cá ấy

chỉ ở yên trong hồ Thu Nguyệt mà tu luyện.

Nhưng rồi…

Sau khi “học đạo”,

bốn con cá kia theo dòng suối

đi ra hồ lớn.

Và bắt đầu sứ mệnh truyền Pháp.

Sau nhiều năm, hồ lớn hỗn loạn vì các giáo phái cá.

Và một ngày…

cá đỏ cũng bắt đầu nghi ngờ chính mình.

Ds Thuý Ngô

Bình luận về bài viết này