CHUYỆN NGƯỜI QUẢN LÝ

CHUYỆN NGƯỜI QUẢN LÝ

Vào một năm Tỵ, có một cô gái với nét mặt đầy u uẩn tìm đến nhờ tôi xem cho một quẻ, và xin một lời khuyên.

Sau một hồi trò chuyện, cô kể cho tôi nghe câu chuyện của gia tộc mình.

Gia tộc cô có một công ty lớn. Việc làm ăn không phải quá hưng thịnh, nhưng cũng không đến nỗi tệ so với mặt bằng chung trong thương trường.

Thứ khiến cô đau lòng không phải là chuyện kinh doanh…

mà là chuyện nội bộ gia đình.

Công ty ấy vốn do tổ tiên gây dựng.

Qua nhiều đời quản lý, mọi thứ vẫn giữ được trật tự và đạo nghĩa.

Nhưng đến đời của cô… mọi thứ bắt đầu đổi khác.

Gia đình thuê một người quản lý mới.

Không ai biết ông ta có thứ “bùa phép” gì, nhưng từ ngày ông ta đến, lời nói của ông ta dường như có sức nặng lạ thường. Những anh chị trong gia tộc cô đều nghe theo răm rắp.

Dần dần, người quản lý ấy bắt đầu vượt quá vai trò của mình.

Ông ta đổi luôn cả tên công ty.

Ông ta lên mặt với nhân viên.

Thậm chí cũng không còn nể nang các thành viên trong gia tộc.

Nhưng kỳ lạ thay…

Những anh chị của cô vẫn tung hô, vẫn kính nể, vẫn xem ông ta như người dẫn đường.

Mọi chuyện chỉ thực sự bùng nổ khi em trai của cô — một người vừa tu học và làm việc ở nước ngoài trở về — muốn tham gia điều hành công ty gia đình.

Không những không được chấp nhận…

Người quản lý ấy còn đuổi thẳng anh ra khỏi công ty, với lý do:

“Thằng này phản bội gia tộc.”

Người em trai tức giận hỏi lại các anh chị mình:

— Sao các anh chị lại mê muội như vậy?

Công ty này bao đời do tổ tiên ta gây dựng.

Ông ta chỉ là người được thuê về quản lý, chúng ta trả lương cho ông ta.

Nhiệm vụ của ông ta là làm đúng vai trò của mình.

Nhưng ông ta đã đi quá xa.

Ông ta đổi tên công ty.

Ông ta chia rẽ anh em chúng ta.

Tại sao các anh chị vẫn bênh ông ta?

Những người anh chị liền đáp lại:

— Mày mới là đứa phản bội gia tộc.

Đi làm cho công ty nước ngoài.

Mày đã cống hiến được gì cho gia đình này?

Người em trai nghe vậy chỉ thở dài.

Anh nói chậm rãi:

— Em muốn cống hiến… nhưng ông ta có cho phép em không?

Hay là ông ta luôn tìm đủ lý do để loại bỏ em?

Ông ta sợ điều gì ở em?

Không thích cách làm việc của ông ta không có nghĩa là em phản bội gia đình.

Không đồng tình với quản lý không có nghĩa là em muốn hại gia tộc mình.

Nói xong, người em trai quay lưng bỏ đi.

Sau đó anh gia nhập một công ty khác.

Trớ trêu thay… đó lại chính là đối thủ lớn của công ty gia đình.

Anh dốc hết trí tuệ và tâm huyết vào công ty ấy.

Nhiều ý tưởng của anh được áp dụng và giúp công ty kia phát triển rất mạnh.

Anh từng hy vọng rằng thành công ấy sẽ khiến anh chị mình nhìn ra vấn đề.

Nhưng không.

Những người anh chị càng giận dữ hơn.

Họ mắng anh:

— Đồ phản bội!

Không giúp gì cho gia tộc…

còn đi nối giáo cho giặc.

Sau này chết rồi… mày còn mặt mũi nào nhìn tổ tiên?

Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tụi tao nữa.

Cô gái kể đến đây thì im lặng.

Ánh mắt cô đầy mệt mỏi.

Cô hỏi tôi:

— Thầy có cách nào giúp anh chị em chúng tôi hòa thuận trở lại không?

Tôi nghe xong câu chuyện…

trầm ngâm rất lâu.

Một lúc sau tôi mới nói:

— Con hãy dùng ba đồng xu…

xin một lời khuyên từ Kinh Dịch.

Bình luận về bài viết này