CỘNG PHƯỚC – CỘNG NGHIỆP

CỘNG PHƯỚC – CỘNG NGHIỆP

(Ngược Gió Hương Bay – Thúy Ngô)

Có bao giờ bạn tự hỏi, vì sao đi cùng một số người thì liên tục gặp may mắn, còn đi cùng người khác lại thấy toàn chuyện xui rủi?

Có những mối quan hệ khiến cuộc đời ta bế tắc, suy nghĩ tiêu cực. Nhưng cũng có những mối duyên giúp cuộc sống hanh thông, tâm trí sáng sủa, lạc quan hơn.

Vạn vật trong vũ trụ vốn không tách rời nhau, tất cả đều tác động qua lại.

Gần mực thì đen – gần đèn thì sáng.

Trong đời, ta có thể bị cộng nghiệp hoặc được cộng phước, tùy vào chính phúc đức của mình và của những người quanh ta.

Ví dụ thứ nhất:

Trên một chuyến xe từ Đồng Bằng lên Miền Núi, anh A cùng 30 người khác. Trong số đó, 20 người mang sát nghiệp nặng. Khi xe vừa lên tới giữa đèo thì bất ngờ lật, rơi xuống vực sâu. 31 người trên xe, 20 người tử vong, 11 người bị thương nặng – trong đó có anh A. Đây chính là cộng nghiệp.

Ví dụ thứ hai:

Chuyến xe ngược lại từ Miền Núi xuống Đồng Bằng, anh B cũng đi cùng 30 người. Lần này, vẫn có 20 người mang sát nghiệp. Nhưng khi tai nạn xảy ra, cả xe không rơi xuống vực, mọi người đều bình an. Lý do: trên xe có một vị tu sĩ công đức vô lượng, và phúc đức của ông đã lan tỏa, bảo hộ cho cả đoàn. Đây chính là cộng phước.

Ngay cả trong Kinh Thánh cũng có câu chuyện tương tự: người bị hành hình bên cạnh Chúa Giê-su trên cây Thập Giá vẫn được về Nước Trời, vì giữ vững Đức Tin.

Ngược lại, nếu chúng ta sống buông thả, sa vào tội lỗi, thì không chỉ tự hại mình mà còn gieo ảnh hưởng xấu đến những người thân yêu. Một lời nhắc của cha ông:

“Đời cha ăn mặn, đời con khát nước.”

Nhiều người vẫn nghĩ: “Tội ai làm người nấy chịu, sao con cái phải gánh???”

Nhưng thực tế, cha mẹ gây hệ lụy xấu cho xã hội, con cái vẫn bị ảnh hưởng – từ tiếng xấu cho tới quyền lợi cá nhân. Cha mẹ gây nợ, con cái phải gánh, vì đó là ơn sinh thành dưỡng dục.

Bài học không phải để chúng ta tránh xa người mang nghiệp nặng, mà để tự rèn mình, sống tốt, tạo nhiều phước. Để ít nhất, ta không liên lụy người khác; và đôi khi, phước báu của chính ta còn đủ sức nâng đỡ những người xung quanh.

Tôi tin vào luật Nhân – Quả. Mùa hạ sắp qua, mùa thu sẽ đến. Mặt hồ sẽ phẳng lặng như gương, những chiếc lá vàng khẽ chạm mặt nước. Tâm ta cũng vậy – khi lặng lại, khi soi xét từng việc mình làm mỗi ngày, ta sẽ nghe được nhịp thở của vũ trụ.

Hãy trút bỏ những “mảng rêu” của nghiệp lực cũ, để chuyển hóa thành một trạng thái sáng hơn, nhẹ hơn.

Chúc bạn đạt được thành tựu trong tu tập.

Bình luận về bài viết này