Không phải sống để tìm ý nghĩamà là sống sao cho đúng – rồi ý nghĩa tự sinh ra

Không phải sống để tìm ý nghĩa
mà là sống sao cho đúng – rồi ý nghĩa tự sinh ra

Cái nghề xem quẻ Dịch của tôi cũng khá thú vị. Mỗi ngày được nói chuyện và nghe rất nhiều những câu chuyện: buồn có, vui có, chuyện lớn có, chuyện nhỏ có… cũng từ những câu chuyện đó mà tôi hiểu hơn về cái tâm của con người, những ước vọng và những nỗi lo của họ.

Người thì khổ vì tiền bạc nợ nần, nó chiếm hết cuộc sống của họ.

Người thì đau đầu vì tình cảm hôn nhân, con cái.

Người lại lo cái nhà tốt xấu.

Người thì tìm kiếm cơ hội đầu tư: vàng bạc, cổ phiếu, tiền ảo…

Người thì bị lừa muốn lấy lại tài sản.

Có người vì một con chó mất đi mà muốn đi theo nó.

Và rất nhiều chuyện đời nữa tôi kể ra không bao giờ hết được. Có thể tóm lại trong: cơm áo gạo tiền, bất an, đau khổ bởi chữ tình, chữ lợi, chữ danh.

Người đến tìm tôi có người nghèo nợ nần đang vây khốn. Cũng có người quyền cao chức trọng. Có người mua biệt thự, dự án hàng chục tỷ đồng nhẹ như mua sô cô la, trong khi có người phải chạy ăn từng bữa, buôn bán online mà còn ế ẩm…

Nhưng thuộc loại người nào đi nữa thì họ đều có một điểu chung: không thể biết trước được số phận, sự thành bại, sự vận hành của nhân quả, sự tác động của cái vô hình và khoảng cách giữa năng lực con người với vô thường và định mệnh. Vô thường khiến chúng ta trở nên yếu đuối và khiến chúng ta chơi vơi như con thuyền giữa đại dương mà không biết sẽ dạt trôi về đâu.

Tôi đã đặt câu hỏi khi đang lái xe, rằng: “Phải chăng con người đến thế gian này chỉ để lo từng miếng ăn, giấc ngủ, chức vị, tiền bạc, quan hệ… chúng ta bán mồ hôi, sức khoẻ, thời gian… để đổi lấy tiện ích. Rồi chúng ta kết hôn sinh con, chăm lo cho chúng để chúng bắt đầu lặp lại hành trình của chúng ta? Chỉ đơn giản là như thế thôi sao?…” bất giác, tôi chạnh lòng. Bởi chỉ để như vậy thì cuộc đời có quá nhạt nhẽo? Đó là ý nghĩ của tôi. Chân thật và không màu mè.

Tôi trẻ của tôi đã dành để trả lời câu hỏi: “Tôi là ai? Và sự tồn tại của tôi có ý nghĩa gì? Liệu con người có đang sống theo một cái ý nghĩa giả tạo mà họ tưởng nó là sự thật?”

Và đến thời điểm hiện tại: sau bao phong ba bão táp và trải nghiệm tu tập, hành Đạo… quan sát từ những thân phận con người thì tôi rút ra một số nghiệm! Nay tôi chia sẻ lại cho cộng đồng quan điểm cá nhân về ý nghĩa của đời người:

Đầu tiên, không có một ý nghĩa chung nhất đúng nhất mà ai cũng phải theo mà chính mỗi người sẽ sống và tạo ra ý nghĩa của đời mình. Nó là của riêng bạn, không phải của ai khác. Nói gọn: bạn tự tạo ra ý nghĩa đời bạn!

Tiếp theo, để ý nghĩa đó không bị mất phương hướng, rơi vào ác đạo, gây đau khổ cho con người và vạn vật, cũng như đau khổ cho chính mình thì cần có chiếc la bàn định hướng:

  1. Sống với tình yêu thương và tin tưởng phụng thờ Đấng Bề Trên. (Tuỳ vào tín ngưỡng của bạn)
  2. Kiểm soát cảm xúc bằng trí tuệ, đạo đức. Đừng để cảm xúc làm chủ bạn.
  3. Hành động thuận theo dòng chảy của tự nhiên, đừng cố chấp miễn cưỡng. Biết đủ và dừng đúng lúc.
  4. Trung dung, không cực đoan thái quá trong tư tưởng và niềm tin.
  5. Đừng sống theo bản ngã, ham muốn, tiêu cực, hướng tới vô ngã mở rộng lòng từ bi với con người và chúng sinh vạn vật.
  6. Sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình, xã hội. Là người có Trung có Hiếu.
  7. Sống trọn vẹn trong hiện tại đạt đến sự cân bằng và bình an bên trong.
  8. Sống hãy rèn đức tu thân, hành thiện tạo phúc, rèn dưỡng trí tuệ là phương châm sống còn.

8 hướng đi này là con đường dẫn tới một cuộc đời có ý nghĩa mà mọi người sẽ tìm thấy chính mình trong đó.

Tôi đã đi và đang đi, và tôi cũng đã tìm thấy mình. Tôi không còn bị mơ hồ nữa. Tôi làm được, bạn cũng sẽ làm được. Và tất cả chúng ta đều làm được. Chỉ cần bạn sẵn sàng trải nghiệm. Tôi đã từng đốt chính mình để chiếu sáng con đường tôi đi. Nhưng bạn thì khác… bạn đã có ngọn đuốc để tự mình soi sáng con đường của chính bạn.

Hãy bắt đầu thắp lên ngọn lửa… soi sáng ý nghĩa cuộc đời này !

dsthuyngo

sống để tìm ý nghĩa
mà là sống sao cho đúng – rồi ý nghĩa tự sinh ra

Cái nghề xem quẻ Dịch của tôi cũng khá thú vị. Mỗi ngày được nói chuyện và nghe rất nhiều những câu chuyện: buồn có, vui có, chuyện lớn có, chuyện nhỏ có… cũng từ những câu chuyện đó mà tôi hiểu hơn về cái tâm của con người, những ước vọng và những nỗi lo của họ.

Người thì khổ vì tiền bạc nợ nần, nó chiếm hết cuộc sống của họ.

Người thì đau đầu vì tình cảm hôn nhân, con cái.

Người lại lo cái nhà tốt xấu.

Người thì tìm kiếm cơ hội đầu tư: vàng bạc, cổ phiếu, tiền ảo…

Người thì bị lừa muốn lấy lại tài sản.

Có người vì một con chó mất đi mà muốn đi theo nó.

Và rất nhiều chuyện đời nữa tôi kể ra không bao giờ hết được. Có thể tóm lại trong: cơm áo gạo tiền, bất an, đau khổ bởi chữ tình, chữ lợi, chữ danh.

Người đến tìm tôi có người nghèo nợ nần đang vây khốn. Cũng có người quyền cao chức trọng. Có người mua biệt thự, dự án hàng chục tỷ đồng nhẹ như mua sô cô la, trong khi có người phải chạy ăn từng bữa, buôn bán online mà còn ế ẩm…

Nhưng thuộc loại người nào đi nữa thì họ đều có một điểu chung: không thể biết trước được số phận, sự thành bại, sự vận hành của nhân quả, sự tác động của cái vô hình và khoảng cách giữa năng lực con người với vô thường và định mệnh. Vô thường khiến chúng ta trở nên yếu đuối và khiến chúng ta chơi vơi như con thuyền giữa đại dương mà không biết sẽ dạt trôi về đâu.

Tôi đã đặt câu hỏi khi đang lái xe, rằng: “Phải chăng con người đến thế gian này chỉ để lo từng miếng ăn, giấc ngủ, chức vị, tiền bạc, quan hệ… chúng ta bán mồ hôi, sức khoẻ, thời gian… để đổi lấy tiện ích. Rồi chúng ta kết hôn sinh con, chăm lo cho chúng để chúng bắt đầu lặp lại hành trình của chúng ta? Chỉ đơn giản là như thế thôi sao?…” bất giác, tôi chạnh lòng. Bởi chỉ để như vậy thì cuộc đời có quá nhạt nhẽo? Đó là ý nghĩ của tôi. Chân thật và không màu mè.

Tôi trẻ của tôi đã dành để trả lời câu hỏi: “Tôi là ai? Và sự tồn tại của tôi có ý nghĩa gì? Liệu con người có đang sống theo một cái ý nghĩa giả tạo mà họ tưởng nó là sự thật?”

Và đến thời điểm hiện tại: sau bao phong ba bão táp và trải nghiệm tu tập, hành Đạo… quan sát từ những thân phận con người thì tôi rút ra một số nghiệm! Nay tôi chia sẻ lại cho cộng đồng quan điểm cá nhân về ý nghĩa của đời người:

Đầu tiên, không có một ý nghĩa chung nhất đúng nhất mà ai cũng phải theo mà chính mỗi người sẽ sống và tạo ra ý nghĩa của đời mình. Nó là của riêng bạn, không phải của ai khác. Nói gọn: bạn tự tạo ra ý nghĩa đời bạn!

Tiếp theo, để ý nghĩa đó không bị mất phương hướng, rơi vào ác đạo, gây đau khổ cho con người và vạn vật, cũng như đau khổ cho chính mình thì cần có chiếc la bàn định hướng:

  1. Sống với tình yêu thương và tin tưởng phụng thờ Đấng Bề Trên. (Tuỳ vào tín ngưỡng của bạn)
  2. Kiểm soát cảm xúc bằng trí tuệ, đạo đức. Đừng để cảm xúc làm chủ bạn.
  3. Hành động thuận theo dòng chảy của tự nhiên, đừng cố chấp miễn cưỡng. Biết đủ và dừng đúng lúc.
  4. Trung dung, không cực đoan thái quá trong tư tưởng và niềm tin.
  5. Đừng sống theo bản ngã, ham muốn, tiêu cực, hướng tới vô ngã mở rộng lòng từ bi với con người và chúng sinh vạn vật.
  6. Sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình, xã hội. Là người có Trung có Hiếu.
  7. Sống trọn vẹn trong hiện tại đạt đến sự cân bằng và bình an bên trong.
  8. Sống hãy rèn đức tu thân, hành thiện tạo phúc, rèn dưỡng trí tuệ là phương châm sống còn.

8 hướng đi này là con đường dẫn tới một cuộc đời có ý nghĩa mà mọi người sẽ tìm thấy chính mình trong đó.

Tôi đã đi và đang đi, và tôi cũng đã tìm thấy mình. Tôi không còn bị mơ hồ nữa. Tôi làm được, bạn cũng sẽ làm được. Và tất cả chúng ta đều làm được. Chỉ cần bạn sẵn sàng trải nghiệm. Tôi đã từng đốt chính mình để chiếu sáng con đường tôi đi. Nhưng bạn thì khác… bạn đã có ngọn đuốc để tự mình soi sáng con đường của chính bạn.

Hãy bắt đầu thắp lên ngọn lửa… soi sáng ý nghĩa cuộc đời này !

dsthuyngo

Bình luận về bài viết này