Khẩu nghiệp và cái Đức Nhẫn Nhịn
Trong đời, điều làm con người sa ngã nhanh nhất không phải là nghèo khó hay bệnh tật, mà chính là khẩu nghiệp.
Một lời phán xét, một câu chửi rủa, một lời bôi nhọ… tưởng như chỉ thoáng qua, nhưng thực chất là mũi tên ngược bắn vào chính mình. Nhổ nước bọt lên trời, cuối cùng chỉ rơi xuống mặt mình mà thôi.
Thiên hạ làm gì, đó là việc của họ. Nhân quả đã phán xét họ. Pháp luật đã xử lý họ. Còn ta, chỉ cần giữ Tâm tĩnh lặng mà quan sát.
Người đi soi mói, bới tìm lỗi lầm của kẻ khác, thực ra là để che đi khoảng trống trong chính mình. Người gieo lời thị phi, thực ra đang tổn Đức của họ để bồi Đức cho ta. Cho nên, việc khôn ngoan nhất không phải là đáp trả, mà là im lặng nhẫn nhịn, để Đức được vun bồi.
Người càng thành công, càng gây ảnh hưởng, thì số người ganh ghét càng nhiều. Đó không phải là điềm xấu, mà là dấu hiệu anh đang đi đúng đường.
Người yêu quý anh là vì họ được lợi từ ánh sáng anh mang lại.
Người ghét anh là vì họ không được lợi từ anh.
Dư luận vốn thế: người ghét có khi chuyển thành yêu, người yêu có khi chuyển thành ghét. Biến động đó là lẽ thường tình.
Vậy nên, đừng để Tâm mình lay động bởi vài lời dèm pha. Hãy tập trung làm việc lớn, gieo hạt chân – thiện – mỹ cho đời.
Còn lại, cứ để trời xanh tự xử. 🌿

