LÝ LUẬN CỦA HAI NGƯỜI ĐÀN ÔNG

LÝ LUẬN CỦA HAI NGƯỜI ĐÀN ÔNG

Trong một quán cà phê, có hai người đàn ông ngồi đối diện nhau.

Một người ăn mặc sang trọng, lịch lãm.

Một người giản dị, bình thường.

Quán không đông, nhưng đủ để mọi ánh mắt đều nhìn thấy nhau.

Một bà cụ lom khom bước vào.

Kính râm, khẩu trang, mũ che kín đầu.

Trên lưng là chiếc cặp cũ, ló ra một ổ bánh mì.

Bà đi thẳng đến bàn người đàn ông mặc đồ sang trọng.

Bà kể.

Giọng run run.

Rồi chìa tay:

“Cho tôi xin hai mươi…”

Người đàn ông lắc đầu.

Không nói gì thêm.

Cả quán bắt đầu xôn xao.

Ánh mắt chuyển dần sang anh.

Có chút gì đó… không thiện cảm.

Bà cụ đứng một lúc, rồi quay sang bàn đối diện.

Vẫn câu chuyện ấy.

Vẫn giọng nói ấy.

Người đàn ông giản dị không hỏi thêm.

Anh rút tiền, đưa ngay.

Cả quán dịu lại.

Ánh mắt lần này… là cảm mến.

Một đứa bé nãy giờ ngồi cùng mẹ, lặng lẽ quan sát.

Nó bước lại gần người đàn ông giản dị:

“Chú không sợ bị lừa sao?”

Người đàn ông xoa đầu nó, cười nhẹ:

“Có thể bị lừa.

Nhưng nếu không cho… lỡ người ta khổ thật thì sao.”

Đứa bé gật gù.

Nó quay sang người đàn ông mặc đồ sang trọng:

“Còn chú… sao chú không cho?”

Người đàn ông nhìn nó một lúc, rồi nói:

“Chú không cho… không phải vì chú tiếc.”

Anh ngừng một chút.

“Chú chỉ không muốn cho nhầm.”

Đứa bé chưa hiểu.

Người đàn ông mở điện thoại, đưa cho nó xem vài tấm hình.

Những đứa trẻ nằm viện.

Ống truyền, máy thở.

Anh nói:

“Chú giúp ở đây.

Vì chú biết rõ họ cần.”

Đứa bé đứng yên.

Không hỏi thêm gì nữa.

Cả quán im lặng.

Không còn ai nhìn ai.

Bà cụ đã đi từ lúc nào.

Chỉ còn lại hai người đàn ông.

Ngồi đối diện.

Không ai đúng hơn ai.

Và cũng không ai biết…

nếu là mình,

thì sẽ làm gì.

#ThuyNgo

Ds Thuý Ngô

Bình luận về bài viết này