THỜ CÚNG GIA TIÊN – TRỌNG Ở TÂM, KHÔNG Ở GIỚI

THỜ CÚNG GIA TIÊN – TRỌNG Ở TÂM, KHÔNG Ở GIỚI

Từ lâu, nhiều người vẫn cho rằng việc thờ cúng gia tiên là trách nhiệm của con trai, của trưởng nam hay cháu đích tôn trong dòng họ.

Quan niệm ấy hình thành từ hoàn cảnh xã hội ngày trước, khi người đàn ông thường giữ vai trò chính trong gia đình. Nhưng nếu chỉ nhìn vào hình thức mà quên đi ý nghĩa cốt lõi của việc thờ cúng thì rất dễ đánh mất điều quan trọng nhất.

Điều quan trọng không phải là nam hay nữ.

Điều quan trọng là có Tâm hay không có Tâm.

Gia tiên không cần con cháu tranh nhau một vị trí trước bàn thờ. Điều các bậc tiền nhân mong mỏi hơn cả là con cháu biết sống hiếu kính, biết giữ gìn đạo đức và nhớ đến cội nguồn của mình.

THỜ CÚNG LÀ NHỚ ƠN – KHÔNG PHẢI XIN XỎ

Nhiều người đứng trước bàn thờ chỉ biết cầu xin.

Xin tiền tài.
Xin may mắn.
Xin bình an.
Xin công việc thuận lợi.

Nhưng lại ít khi tự hỏi:

Mình đã sống thế nào để xứng đáng với những điều mình mong cầu?

Ý nghĩa sâu xa của việc thờ cúng không phải là xin thêm phúc.

Mà là để nhắc nhở bản thân nhớ đến công lao của tổ tiên, ông bà, cha mẹ.

Khi biết nhớ ơn, con người sống khiêm nhường hơn.

Khi biết nhớ ơn, con người sống tử tế hơn.

Một nén nhang thật sự có ý nghĩa khi nó đi cùng với một đời sống thiện lành.

AI XỨNG ĐÁNG ĐỨNG TRƯỚC BÀN THỜ?

Không phải cứ là trưởng nam thì mặc nhiên xứng đáng.

Cũng không phải cứ là con gái thì không được quyền thờ cúng tổ tiên.

Người xứng đáng đứng trước bàn thờ là người có lòng hiếu kính, có đạo đức và biết tu sửa bản thân.

Dù là con gái, con rể hay cháu ngoại, nếu sống ngay thẳng, biết trước biết sau và giữ được lòng thành, thì vẫn là niềm an ủi đối với tổ tiên.

Ngược lại, nếu chỉ giữ danh nghĩa mà sống thiếu đạo đức, thiếu trách nhiệm với gia đình, thì việc thờ cúng cũng chỉ còn là hình thức bên ngoài.

HIẾU KHÔNG PHÂN BIỆT NỘI – NGOẠI

Trong huyết mạch của mỗi con người đều có cả bên nội và bên ngoại.

Không có bên nào cao quý hơn bên nào.

Không có tình thân nào đáng trân trọng hơn tình thân nào.

Một người biết kính nhớ ông bà bên nội và biết tri ân ông bà bên ngoại là người đang giữ trọn đạo làm con, làm cháu.

Tâm linh không trọng nam khinh nữ.

Tâm linh cũng không thiên vị nội hay ngoại.

Điều được trân trọng nhất vẫn là lòng hiếu kính chân thành.

KẾT

Thờ cúng gia tiên không phải để xin thêm phúc.

Mà là để nhắc mình đừng làm tổn phúc.

Không phải để cầu được nhiều hơn.

Mà là để sống tốt hơn.

Uống nước nhớ nguồn.
Ăn quả nhớ kẻ trồng cây.

Giữ được lòng biết ơn ấy, thì một nén nhang cũng đủ ấm, một tấm lòng cũng đủ sáng.

Bởi đạo thờ cúng, suy cho cùng, không nằm ở giới tính, không nằm ở danh phận, mà nằm ở nơi Tâm.

— Thuý Ngô

Bình luận về bài viết này