Làm thầy bói, thầy tâm linh… mà nhận tiền của bá tánh thập phương là mang nghiệp nặng!
Đó là câu phán của những người chưa bao giờ làm thầy hoặc của những người đang làm thầy nhưng tự thấy mình “thanh cao”, “đạo đức”, nhà sẵn có điều kiện vật chất, thời gian rảnh rỗi nhiều, không phải chăm lo cho gia đình… có tâm phân biệt giữa thầy tâm linh và thầy tu, ví dụ: tu sĩ nhận tiền cúng dường của bá tánh thì được, còn thầy tâm linh nhận tiền của tín chủ thì không được, vì tu sĩ thanh cao hơn, thầy tâm linh bị định kiến tà đạo mê tín phán xét. Đó đều là tâm chấp kiến.
Thực ra, mọi việc rất đơn giản. Thầy nào thì cũng là con người như bao người: cũng phải chạy ăn từng bữa, phải có trách nhiệm với gia đình, thậm chí thời nay còn phải có trách nhiệm với xã hội thông qua sự đóng góp tinh thần và vật chất, như đóng thuế để duy trì hoạt động.
Cái Tâm làm nghề mới quan trọng chứ không phải nhận hay không nhận tiền. Nhiều người nhận tiền nhưng đem lại giá trị cho cộng đồng tốt hơn gấp trăm vạn lần người miễn phí nhưng chỉ bày người ta tầm bậy tầm bạ. Nhận tiền mà được việc thì phước lớn hơn nhiều không nhận mà phá hoại bởi vô minh.
Cứ thử nghĩ, nếu một người thầy tâm linh không nhận tiền ai mà ban ngày người đó đi thồ đá, thợ xây, làm những công việc nặng nhọc, căng thẳng về đầu óc… để kiếm tiền mà sống lo cho gia đình rồi về làm thêm tâm linh thì còn sức mà làm hay không? Có làm được cũng không chuyên chú, thiếu trách nhiệm và không hiệu quả.
Nên cần có những suy nghĩ thực tế trong ngành này. Đó là một ngành thật sự chính đáng ! Đến lúc phải nhìn nhận đúng vị trí vai trò của ngành tư vấn định hướng tâm linh trong xã hội. Phải định vị nó đúng tầm thì mình mới có thể công khai hoạt động, được phép và có đóng góp cho xã hội. Đây là giá trị nghề nghiệp mang lại chứ không phải sự mơ hồ cố tình làm cao siêu cái căn cốt của giới thầy bà lên rồi trốn chui trốn nhủi không thể đối diện với thực tại và pháp luật.
Nhận tiền của bá tánh thì cố gắng làm được việc cho bá tánh. Cái Tâm như thế nào mới quan trọng chứ không phải cái định kiến quan trọng hơn. Bởi mọi sự trên đời đều có hai mặt như đồng xu. Phải nhìn nó một cách tương đối.
Người xưa nói có thực mới vực được đạo là vậy. Nếu tư tưởng quá mơ hồ không thực tế sẽ đu dây không thể nhập được đạo. Cũng như bị cuốn vào tiền tài danh lợi không thấy được rằng nó chỉ là phương tiện mà lại đánh đổi linh hồn mình để thoả mãn cái tham sân si thì cũng nguy hiểm không kém.
Con đường Trung Đạo là thấy được điểm dừng, thấy được giới hạn, nhận rõ chân tướng và vận hành theo duyên. Đây là pháp tu nhập thế, và đôi khi nó còn khó tu hơn cả việc vào chùa hay đi khất thực. Bởi nó phải đối diện với nhiều cám dỗ, làm chủ tham sân si, mà những thứ năng lượng tiêu cực từ đời thì toả ra mỗi ngày…
Nhưng khó không đồng nghĩa với không tu được. Chỉ cần ngộ ra là sẽ bắt đầu hành trình này.
#dichsuthuyngo

