LÀM MIẾT LÀM MÃI MÀ VẪN KHÔNG CÓ LỘC – VÌ SAO?

LÀM MIẾT LÀM MÃI MÀ VẪN KHÔNG CÓ LỘC – VÌ SAO?

Nhiều người có cùng một nỗi băn khoăn:

“Tôi làm việc rất chăm chỉ.
Tôi thức khuya dậy sớm.
Tôi cố gắng không ngừng.

Vậy tại sao cuộc sống vẫn khó khăn?”

Thực ra, lộc không chỉ là tiền bạc.

Lộc là một dạng phước báo mà mỗi người được thụ hưởng trong đời.

Có người dường như chẳng phải vất vả quá nhiều nhưng cơ hội cứ tự tìm đến.
Có người bất ngờ trúng số.
Có người được thừa kế tài sản lớn.
Có người đi đến đâu cũng gặp quý nhân nâng đỡ.

Đó đều là lúc phước gặp thời mà trổ quả.

Ngược lại, có những người làm lụng quanh năm suốt tháng, mồ hôi đổ không ít nhưng cuộc sống vẫn chưa khởi sắc.

Không hẳn vì họ kém cỏi.

Chỉ là phước chưa đủ dày, duyên chưa đủ lớn và thời chưa thật sự đến.

Giống như ngọn núi lửa âm thầm tích tụ dung nham suốt nhiều năm.
Bên ngoài tưởng như im lặng, nhưng bên trong vẫn không ngừng chuyển động.

Đến đúng thời điểm, nó mới bùng lên mạnh mẽ.

Phước báo của con người cũng như vậy.

Có khi phải tích lũy rất lâu mới đến ngày đơm hoa kết trái.


VÌ SAO LÀM HOÀI MÀ TIỀN VẪN CHƯA ĐẾN?

Tiền bạc không hề biến mất.

Nó chỉ chưa chảy vào cuộc đời bạn.

Bởi giữa bạn và tài lộc đôi khi vẫn còn những nút thắt chưa được tháo gỡ.

Đó có thể là nhận thức.
Là cách sống.
Là tâm tính.
Là phước đức.

Nhiều người đi tìm cơ hội ở bên ngoài mà quên rằng gốc rễ lại nằm ở bên trong chính mình.

Muốn thay đổi dòng chảy của cuộc đời, trước hết phải bắt đầu từ việc sửa mình.


SỬA MÌNH ĐỂ THÔNG PHƯỚC

Người có phước lớn chưa chắc là người làm nhiều nhất.

Nhưng thường là người biết hoàn thiện bản thân mỗi ngày.

Chăm chỉ hơn.
Kỷ luật hơn.
Khiêm tốn hơn.
Không ngừng học hỏi và nâng cao trí tuệ.

Mỗi ngày sửa một chút.

Mỗi ngày tiến một bước.

Đó chính là cách mài giũa viên ngọc quý đang nằm trong chính mình.

Khi nội lực đủ mạnh, giá trị của bạn sẽ tự nhiên được nhìn thấy.

Không ít người nghèo không phải vì thiếu tiền.

Mà vì chưa tìm được hướng đi phù hợp cho cuộc đời mình.


MUỐN CÓ PHƯỚC, PHẢI BIẾT CHẤP NHẬN TỐN ĐI

Đây là điều rất nhiều người hiểu nhưng chưa làm được.

Ai cũng muốn nhận.

Nhưng rất ít người sẵn sàng cho đi khi bản thân còn thiếu thốn.

Thế nhưng chính lúc khó khăn mà vẫn biết sẻ chia mới là điều đáng quý.

Nghèo mà vẫn giúp người.
Thiếu mà vẫn biết san sẻ.
Khó khăn mà vẫn giữ được lòng thiện.

Những điều ấy mới thật sự tạo nên nền móng của phước báo lâu dài.

Cái nghèo hiện tại chưa chắc là hình phạt.

Nó có thể chỉ là một giai đoạn thử thách.

Một quãng đường buộc ta phải học sự nhẫn nại, học cách giữ tâm sáng giữa lúc nghịch cảnh bủa vây.

Nếu vượt qua được, vận trình rất có thể sẽ đổi khác.


KHI KHỔ NHẤT, ĐÔI KHI PHƯỚC ĐANG ÂM THẦM TÍCH TỤ

Nhiều người chỉ nhìn thấy những gì mình đang mất.

Nhưng lại không thấy những gì mình đang tích lũy.

Mỗi việc thiện đều là một hạt giống.

Mỗi lần giúp người đều là một lần gieo nhân lành.

Có những hạt giống nảy mầm rất nhanh.

Nhưng cũng có những hạt giống cần nhiều năm mới cho quả.

Vì vậy, khi có cơ hội làm việc tốt, hãy làm bằng sự chân thành.

Không cần tính toán.
Không cần vụ lợi.
Không cần mong cầu báo đáp.

Khi lòng người bớt tham, cuộc sống thường nhẹ nhàng hơn.

Và đôi khi chính lúc ấy, lộc lại tự tìm đến.


HÃY GHI NHỚ ĐIỀU NÀY

Muốn thay đổi cuộc đời, đừng chỉ chăm chăm tìm kiếm tiền bạc.

Hãy làm giàu từ gốc rễ.

Làm giàu trí tuệ để nhìn đời sáng hơn.

Làm giàu phúc đức để đường đời thuận hơn.

Làm giàu nội lực để đủ sức đi xa hơn.

Khi ba điều ấy dần đầy lên, tài lộc vật chất thường chỉ còn là kết quả đến sau.

Bởi phước có thể nâng đỡ số.

Và người biết bồi đắp phước đức mỗi ngày, sớm muộn cũng sẽ nhận được phần lộc xứng đáng của mình.

Bình luận về bài viết này