KHÁC BIỆT TÔN GIÁO – CĂN NGHIỆP CỦA SỰ VÔ MINH

KHÁC BIỆT TÔN GIÁO – CĂN NGHIỆP CỦA SỰ VÔ MINH

Trích tuyển – Thuý Ngô

Trong nhiều năm hành đạo, tôi nhìn thấy một điều đáng buồn:

người ta không chia rẽ vì tôn giáo, mà chia rẽ vì cái tôi đứng sau tôn giáo.

Người thì cho đạo mình cao hơn.

Kẻ thì xem niềm tin của người khác là tà đạo.

Rồi họ chỉ trích, bài xích, phỉ báng nhau như thể chân lý chỉ có một chiều – chiều của họ.

Nhưng Đấng Bề Trên chưa từng tạo ra sự phân biệt đó.

Sự phân biệt chỉ nảy sinh khi tâm con người tự huyễn hoặc mình.

1. Vì sao nhân loại có nhiều tôn giáo?

Nếu chỉ có một tôn giáo duy nhất,

thì con người với vô số nền văn hoá, vô số tần số rung động,

sẽ không thể đồng loạt tiếp nhận một pháp môn.

Vì vậy mới sinh ra nhiều con đường – nhiều pháp môn – nhiều tôn giáo.

Như vô số con sông cuối cùng cũng chảy về biển.

Không có con sông nào đúng, con sông nào sai.

Chỉ có dòng nước nào phù hợp với cảnh giới đang đứng mà thôi.

Loài chim cần bầu trời.

Loài cá cần dòng nước.

Con người cần một niềm tin phù hợp để trưởng dưỡng tâm linh.

2. Tôn giáo khác nhau, nhưng chân lý thì một

Luân hồi của nhà Phật

Luyện ngục của Thiên Chúa giáo

tưởng như đối lập – nhưng thực ra chỉ là hai cách lý giải khác nhau cho một quy luật chung:

Linh hồn phải thanh lọc – phải trả nghiệp – phải học bài học của chính mình.

Luân hồi là quay lại các cõi giới để trả nghiệp.

Luyện ngục là bước vào lửa để thanh tẩy.

Hai tên gọi, nhưng cùng một bản chất.

Con người vì cố chấp mới đọc ra sự mâu thuẫn giữa hai điều vốn không hề mâu thuẫn.

3. Cuồng tín – gốc rễ của chia rẽ

Một kẻ ngoại đạo chưa hẳn nguy hiểm.

Nhưng một kẻ cuồng tín trong đạo thì nguy hiểm vô cùng.

Bởi cuồng tín làm tăng ngã mạn.

Khi ngã mạn tăng, trí tuệ giảm.

Khi trí tuệ giảm, tâm bám chấp sinh.

Và khi bám chấp sinh, nhân loại lại chìm vào vòng tranh cãi đúng – sai không hồi kết.

Đó là vũng lầy của sự vô minh.

4. Tinh hoa của Đạo là xoá bỏ ranh giới

Chân lý không đến từ giáo điều.

Cũng không đến từ sự áp đặt.

Chân lý đến khi con người đủ khiêm nhường để nhìn thấy:

mọi pháp môn đều là chiếc thuyền đưa chúng ta qua sông;

khác nhau chỉ là hình dáng của chiếc thuyền,

chứ dòng nước thì vẫn là một.

Khi ta xoá được thành kiến giữa các tôn giáo,

ta mới thấy nhân loại vốn là một gia đình lớn,

chung một nguồn cội,

chung một hướng quay về.

Kết

Đã đến lúc con người phải bước ra khỏi sự chia rẽ.

Đã đến lúc chúng ta thôi tranh cãi ai đúng – ai sai.

Đã đến lúc nhân loại cần một trái tim mở,

để nhìn thấy ánh sáng trong mọi tôn giáo.

Và khi đó, Đạo sẽ trở về đúng nghĩa của nó –

một con đường duy nhất dẫn đến sự tỉnh thức.

Thuý Ngô

Bình luận về bài viết này