Không nói lời doạ dẫm, trù dập, cay nghiệt…
Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau. Nhược bằng không muốn làm vừa lòng nhau thì cũng đừng nên làm mất lòng nhau chỉ bởi thành kiến cá nhân, đố kỵ, sân si… chỉ vì thấy người ta không tư duy giống mình, người ta thành công hơn mình mà đâm ra thù ghét rồi thể hiện điều đó bằng thái độ: chửi bới, buông lời cay nghiệt, dìm hàng hạ uy tín, quy chụp điều xấu cho người khác, trù dập, phỉ báng, miệt thị… Những điều này giúp thoả mãn chút cảm xúc được “oai” hơn nhưng hậu quả vô cùng lớn.
Khẩu nghiệp dạng này chưa bao giờ bị lãng quên bởi nhân quả. Chắc chắn người buông ra những câu từ tăm tối ấy Phước họ đã bị tổn hại. Đánh mất Phước là rất nguy hiểm! Không đáng chút nào. Mà lại đánh mất bởi những cảm xúc bốc đồng nhất thời. Nhiều người trong tương lai gặp những biến cố rất khủng khiếp nhưng họ lại vô minh tới mức không nhận ra nguyên nhân từ đâu… từ những lần trong quá khứ họ đã gieo Khẩu Nghiệp. Nó cứ bào mòn lần lần Phước của họ qua những lần chửi rủa người khác mà họ lại vô tư không hề hay biết và chẳng có hy vọng sửa đổi. Một số ít họ gặp biến cố lớn nên mới nhận ra kịp lúc nhưng rất ít người ngộ được điều này… thế nên, khả năng tự ý thức bản thân, tự soi xét chính mình là phẩm chất quý giá nhất trong mọi phẩm chất quý giá của con người. Nó giúp bạn sửa sai và trở nên sáng suốt hơn từ đó phước đức và trí tuệ bạn mỗi lúc một sâu rộng hơn.
Còn những người làm nạn nhân của những lời cay độc khi mà bản thân họ không hề đúng như những gì lời nói thành kiến sân si dành cho họ. Những người này, họ nhận phần Phước tương đương hoặc lớn hơn những gì mà người chửi rủa họ bị mất đi. Biết được điều này nên họ không buồn vì sự xúc phạm, bởi những người kia chỉ đang là những con thiêu thân, đáng thương hơn đáng trách ! Cái mà họ buồn nói đúng hơn là “thương” , thương cho sự vô minh mà họ tự đánh rơi phước đức của mình và gia đình mình.
Chửi người bình thường nghiệp đã nặng. Chửi trúng người có phước đức lớn, sứ mệnh lớn… càng khủng khiếp hơn! Chửi không làm cho những con người vĩ đại sẽ yếu đi mà chỉ làm cho tâm hồn bạn yếu ớt hơn. Cách tốt nhất là để Nhân Quả tự vận hành trước những gì không thuộc phận sự của mình. Học cách im lặng trước những thị phi cũng là một dạng thông minh sáng suốt.
Khi cái miệng muốn nói nhất cũng là lúc nên soi xét lời nói kỹ càng nhất. Hãy nghĩ đến hậu quả của lời nói trước khi tuôn ra điều gì…
Phước bạn thì bạn tự giữ lấy. Bạn muốn đốt nó thì không ai cản được bạn! Ai cũng có quyền lựa chọn kết cục cho chính mình !

