CHƯA TỚI THỜI HAY CHƯA NGỘ?
Nhiều người mỗi khi thất bại thường tự an ủi rằng:
“Chưa tới thời.”
Điều đó không hẳn sai.
Nhưng cũng có những lúc, không phải thời chưa tới, mà là tâm ta vẫn chưa đủ sáng để đón lấy cơ hội.
Có những việc không thành, ta đổ cho hoàn cảnh.
Có những ước nguyện dang dở, ta trách số phận.
Có những lần vấp ngã, ta tìm lỗi ở người khác.
Nhưng rất ít khi ta đủ bình tĩnh để tự hỏi:
“Mình đã thật sự làm đúng chưa?”
Người thích đổ lỗi sẽ mãi đi tìm nguyên nhân ở bên ngoài.
Còn người biết tu dưỡng luôn bắt đầu bằng việc nhìn lại chính mình.
Bởi mọi điều xảy ra đều có thể trở thành bài học, nếu ta đủ khiêm tốn để học.
Người trưởng thành không sợ thất bại.
Họ chỉ sợ sau mỗi lần vấp ngã, bản thân vẫn không thay đổi.
Nếu biết soi lại lỗi mình, ta sẽ tránh được rất nhiều sai lầm cũ.
Còn nếu chỉ chăm chăm nhìn lỗi người khác, con đường trưởng thành sẽ ngày càng xa.
Biết nhận sai không phải là yếu đuối.
Đó là dấu hiệu của một nội tâm đủ mạnh để sửa mình.
Và cũng từ đó, trí tuệ cùng phúc đức mới dần được bồi đắp.
Hãy nhớ:
Chưa tới thời thì có thể chờ.
Nhưng chưa ngộ thì dù thời có đến, cơ hội cũng sẽ lặng lẽ đi qua.
Mọi chiến thắng bên ngoài đều bắt đầu từ chiến thắng chính mình.
Vậy nên, trước mỗi lần than rằng:
“Chưa tới thời.”
Hãy thử lặng lòng tự hỏi:
Có phải thời chưa tới…
Hay là mình vẫn còn điều cần học?

