THÀNH VÀ BẠI – ĐỀU LÀ NGƯỜI THẦY CỦA CUỘC ĐỜI
Nhiều người than rằng cuộc đời quá khổ, muốn thay đổi nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu.
Theo tôi, cái khổ hôm nay phần nhiều là kết quả của những nhân mình đã gieo từ quá khứ. Nhưng khổ không hẳn là điều xấu. Có người chính nhờ những tháng ngày gian nan mà trở nên vững vàng, sáng suốt và biết trân trọng cuộc sống hơn.
Tre càng gặp gió lớn, rễ càng bám sâu.
Con người cũng vậy. Không có thử thách, rất khó biết mình mạnh đến đâu.
Cuộc đời giống như một bản nhạc.
Phải có nốt trầm mới làm nổi bật nốt cao.
Phải có khoảng lặng mới làm nên giai điệu.
Nếu mọi ngày đều thuận lợi, ta sẽ không biết quý giá trị của nghịch cảnh.
Nếu mọi việc đều thành công, ta cũng rất dễ quên sự khiêm nhường.
Bởi vậy, đừng quá tuyệt vọng khi thất bại.
Cũng đừng quá tự mãn khi thành công.
Trong cát luôn có hung.
Trong hung cũng luôn ẩn một mầm cát.
Không ít người chỉ sau một lần vấp ngã đã thay đổi cả cuộc đời. Họ sống chậm hơn, sâu sắc hơn và hiểu ra nhiều điều mà những năm tháng bình yên chưa từng dạy được.
Khổ không nhất định làm con người gục ngã.
Nó chỉ đang rèn giũa ta.
Thất bại không phải dấu chấm hết.
Nó là bài học để chuẩn bị cho một chặng đường mới.
Ngược lại, thành công cũng không phải đích đến cuối cùng. Chính sự tự mãn sau thành công mới là điều đáng sợ nhất. Bao nhiêu người ngã xuống không phải vì yếu, mà vì nghĩ mình đã đủ mạnh.
Khoảng cách giữa một người bình thường và một người vượt lên chính mình, nhiều khi chỉ nằm ở cách nhìn cuộc sống.
Người thấy trong nghịch cảnh là cơ hội sẽ trưởng thành.
Người chỉ thấy bất hạnh sẽ mãi mắc kẹt trong bất hạnh.
Khổ hay phúc không quyết định giá trị của một đời người.
Điều quyết định là ta học được gì từ cái khổ, và giữ được điều gì khi đang ở trong cái phúc.
“Khổ hay phúc không quan trọng. Quan trọng là nhìn thấy ánh sáng trong nghịch cảnh và giữ được sự tỉnh thức giữa lúc thuận duyên.”
— Thúy Ngô / Tâm An Vạn Sự An
#đạolý #tâmanvạnsựan #thànhvàbại #nghiệpvàduyên #linhkhiđạo

