PHÉP MÀU ĐƯA ĐẾN THÀNH CÔNG

PHÉP MÀU ĐƯA ĐẾN THÀNH CÔNG

Có người làm việc từ sáng đến tối, vất vả đến kiệt sức mà cuộc đời vẫn chẳng khá lên bao nhiêu. Cũng có người rất cần mẫn, rất cố gắng, nhưng càng làm càng mệt, càng đi càng mất phương hướng. Sau nhiều năm nhìn lại, tôi nhận ra: đôi khi điều quyết định một người đi được bao xa không chỉ nằm ở việc họ làm nhiều hay ít, mà nằm ở cái tâm họ đặt vào công việc ấy. Cùng một việc, làm bằng lòng biết ơn thì thấy mình đang gieo phước; làm bằng hơn thua, sân hận và tham cầu thì dù có được nhiều, lòng vẫn khó an.

Tôi vẫn thường tự nhắc mình rằng: mỗi đồng tiền mình có được hôm nay đều có phần mồ hôi, công sức và niềm tin của một người khác gửi vào đó. Vì vậy, tôi trân trọng từng người tìm đến, từng công việc mình được làm, từng cơ hội mà cuộc đời trao cho mình. Tôi không nghĩ rằng người khác may mắn vì được mình giúp đỡ; ngược lại, chính họ đã cho tôi cơ hội được làm nghề, được sống bằng năng lực của mình, được hoàn thành những điều mình tin là có ích. Nghĩ được như vậy, lòng tự nhiên bớt kiêu, bớt tham và biết cúi đầu trước những gì mình đang có.

Làm việc, suy cho cùng, cũng là một cách tu. Mỗi đồng tiền nhận về là một lời nhắc rằng mình phải sống sao cho xứng đáng với niềm tin đã nhận. Một sản phẩm làm tử tế, một lời nói có trách nhiệm, một bài viết đem lại điều lành, hay đơn giản là không vì lợi ích của mình mà làm tổn hại người khác — tất cả đều có thể trở thành một phần của sự tu tập. Khi ta biết quý đồng tiền trong túi người khác, ta sẽ không dễ dàng kiếm tiền bằng sự dối trá. Khi ta biết quý niềm tin của người khác, ta sẽ không vì chút lợi trước mắt mà đánh mất phẩm giá của chính mình.

Tôi nghĩ thành công bền vững không nhất thiết bắt đầu từ tham vọng phải hơn ai, mà bắt đầu từ câu hỏi rất giản dị: “Hôm nay mình đã mang lại giá trị gì cho người khác?” Nếu mỗi ngày đều làm tốt hơn một chút, tử tế hơn một chút, biết ơn hơn một chút, thì tiền bạc hay thành tựu đến sau cũng chỉ là kết quả tự nhiên của những hạt giống đã gieo. Có thể không phải ai sống tốt cũng lập tức giàu có, cũng không phải mọi cố gắng đều lập tức được đền đáp; nhưng một người vừa tạo được giá trị, vừa giữ được lòng an, vừa không hổ thẹn với cách mình kiếm sống — đó đã là một dạng thành công rất lớn.

Vì vậy, nếu hỏi tôi phép màu nào có thể đưa một người đi xa, tôi sẽ nói đó là lòng biết ơn đi cùng sự tử tế và bền bỉ. Biết ơn để không quên người đã nâng đỡ mình. Tử tế để thành công không được xây trên tổn thương của người khác. Bền bỉ để những điều tốt đẹp có đủ thời gian kết thành quả. Cầu chúc cho tất cả những ai đang miệt mài lao động mỗi ngày đều tìm được niềm vui trong công việc, giữ được cái tâm sáng giữa những được mất của cuộc đời, và rồi một ngày nhìn lại có thể mỉm cười: mình không chỉ kiếm được thành công, mà còn giữ được chính mình trên con đường đi đến thành công.

— Thúy Ngô
Trích “Tâm An Vạn Sự An”

Bình luận về bài viết này