ĐAU ĐỂ ĐẠT ĐẠO

ĐAU ĐỂ ĐẠT ĐẠO

Có những nỗi đau không đến từ mất mát, mà bắt đầu từ chính yêu thương. Khi bạn thật lòng thương một sinh vật nhỏ bé, như con chó mình nuôi mỗi ngày, chỉ cần nó bệnh hay đi lạc, lòng bạn đã quặn lại. Không phải vì nó đáng giá bao nhiêu tiền, mà bởi tình thương trong bạn đã có một nơi để neo vào. Khi bạn yêu vợ, thương chồng, người ấy gặp chuyện, có khi bạn còn đau hơn chính mình gặp nạn. Khi nhìn đứa con ốm yếu, lòng cha mẹ cũng đau theo từng cơn sốt, từng tiếng khóc. Bởi một khi đã thương, ta không còn sống cho riêng mình nữa.

Rồi khi tình thương ấy lớn dần, vượt ra khỏi mái nhà và những người thân thuộc, ta bắt đầu biết đau trước những điều vốn chẳng liên quan trực tiếp đến mình. Ta thương một con người xa lạ gặp bất hạnh, xót một sinh linh bị tổn thương, buồn khi thấy quê hương gặp hoạn nạn, day dứt trước những khổ đau của nhân loại. Không phải vì ta yếu mềm, mà bởi trái tim đã đủ rộng để nỗi đau của người khác cũng có thể bước vào. Càng thương nhiều, ta càng dễ đau nhiều. Nhưng chính từ đó, lòng trắc ẩn mới được sinh ra.

Có thương thì có khổ. Ngay cả khi ta biết yêu chính mình, ta cũng sẽ đau khi thấy bản thân lầm đường, thất bại hay sống một cuộc đời không như mong muốn. Nhưng có hai thứ khổ đau rất khác nhau: một thứ đau vì cái tôi không được thỏa mãn, khiến con người oán trách, khép lòng và ngày càng nặng nề; một thứ đau vì thương người, thương đời, khiến ta biết bao dung hơn, biết cứu giúp hơn, biết sống tử tế hơn. Một cái nặng Ngã, một cái nặng Tình. Cùng là đau, nhưng một bên có thể kéo con người xuống, còn một bên lại nâng tâm hồn con người lên.

Bởi vậy, tôi nghĩ tình thương đôi khi chính là một nỗi đau êm ái. Ta biết thương nên mới biết xót, biết quý nên mới sợ mất, biết đồng cảm nên mới đau trước nỗi đau chẳng thuộc về mình. Nếu một ngày con người nhìn thấy khổ đau mà lòng hoàn toàn không lay động, thấy người khác bất hạnh mà chẳng còn chút xót thương, thì dù có sống an nhàn đến đâu, phần đẹp nhất của Nhân Tính cũng đã dần khô cạn. Tu tập không phải làm cho trái tim trở nên vô cảm để không còn đau, mà là đau nhưng không oán, thương nhưng không lụy, xót nhưng vẫn sáng suốt. Đau mà lòng không sinh ác, ấy là khi nỗi đau bắt đầu chuyển thành Đạo.

Vì thế, đừng tìm cách tiêu diệt mọi khổ đau. Có những nỗi khổ cần được chữa lành, nhưng cũng có những nỗi đau cần được thấu hiểu, bởi chính nó đang nói rằng trái tim ta vẫn còn biết thương. Hãy đón nhận cái đau ấy bằng một trái tim đầy Nhân Tính và Thần Tính. Khi ta đau mà vẫn sáng, bị tổn thương mà không gieo thêm tổn thương, thương người mà không đánh mất trí tuệ, thì chính trong những giờ phút ấy, Đạo bắt đầu sinh ra từ bên trong. Đau để đạt Đạo. Khổ, nhưng là khổ để thức. Đau, nhưng là đau để yêu. Và yêu đến tận cùng, chính là để trong lòng mình sinh ra ánh sáng.

#TâmAnVạnSựAn #ThúyNgô #KinhDịchHội #ThiênĐịaNhân #ĐauĐểĐạtĐạo #ĐạoLýSống #ChữNghĩaLàÁnhSáng #LanToảLinhKhí

Bình luận về bài viết này