Tài Đức đi đôi

  1. Người có đức mà thiếu trí dễ bị lợi dụng; người có trí mà thiếu đức lại dễ trở thành kẻ lợi dụng người khác. Trí và Đức phải cùng sáng, đời người mới đi đúng đường.
  2. Hoài nghi ban đầu chỉ là một hạt bụi trong tâm, nhưng nếu ngày ngày nuôi nó bằng sợ hãi và lời gièm pha, đến một lúc chính ta sẽ chẳng còn nhìn thấy ánh sáng nơi bất kỳ ai.
  3. Đáng sợ nhất không phải người khác nói xấu ta, mà là ta trao quyền cho lời nói của họ phá hủy niềm tin mình đã xây dựng bằng nhiều năm tháng.
  4. Một vết đen không làm cả bức tranh thành màu đen; một khuyết điểm cũng không đủ để kết luận cả một con người là xấu. Trí tuệ nằm ở chỗ nhìn được toàn cảnh trước khi phán xét một phần.
  5. Ly gián kế hiểm độc không phải vì lời nói của kẻ gieo nghi ngờ quá tài tình, mà vì trong lòng người nghe vốn đã có một mảnh đất dành sẵn cho sự đa nghi.
  6. Thời đại mạng xã hội, một lời vu khống có thể đi vòng thiên hạ trước khi sự thật kịp bước ra khỏi cửa. Bởi vậy, người sáng suốt không hỏi “người ta đang nói gì?”, mà hỏi “điều ấy có thật hay không?”.
  7. Đừng vội tin người, nhưng cũng đừng vội nghi người. Không cả tin là trí tuệ, không đa nghi là bản lĩnh; biết kiểm chứng rồi mới phán xét mới là sự sáng suốt.
  8. Người đố kỵ nhìn thấy ánh sáng của người khác liền cho rằng đó là giả tạo; người tự cao nhìn thấy cái đúng của người khác lại tưởng đó là cái sai. Khi tâm đã lệch, mắt nhìn đâu cũng thấy đời lệch theo.
  9. Ta không cần thanh minh với tất cả những người nghi ngờ mình. Việc ta làm, thời gian sẽ trả lời; tâm ta thế nào, nhân quả sẽ ghi. Người nghi ta một, người hiểu ta mười — vậy đã đủ để tiếp tục con đường.
  10. Giữa một thế gian đầy lời đồn và nghi hoặc, hãy giữ Trí để phân định thật – giả, giữ Đức để không làm điều tà, và giữ Niềm Tin để bóng tối ngoài kia không bao giờ tắt được ánh sáng trong lòng mình.

Bình luận về bài viết này