🌿 TỤC LỆ – LUẬT TRỜI – PHÚC ĐỨC

🌿 TỤC LỆ – LUẬT TRỜI – PHÚC ĐỨC

Có những điều tồn tại hàng trăm năm không có nghĩa là nó đúng. Có những điều được gọi là “kiêng kỵ” nhưng thực chất chỉ là nỗi sợ được truyền từ đời này sang đời khác. Người có trí tuệ không vội phủ nhận truyền thống, nhưng cũng không để tục lệ đứng cao hơn đạo lý. Bởi xét đến tận cùng, một gia đình hưng hay suy không thể chỉ vì một người bước qua cửa trước hay cửa sau, một ngày được cho là đẹp hay xấu. Phúc họa của đời người, trước hết phải nhìn vào cái Đức mà con người đã gieo.

Ngày xưa, có nơi quan niệm cô dâu lỡ mang thai trước ngày cưới thì không được đường đường chính chính bước vào cửa chính nhà chồng, vì sợ đem điều không may đến cho gia đình. Nhưng nếu suy cho thấu, người con gái ấy đâu tự mình tạo nên cái thai? Nếu con trai mình cũng có phần trách nhiệm, thì điều cha mẹ nên làm không phải là bắt con dâu cúi đầu đi cửa sau để giữ một tục lệ, mà là mở rộng cửa chính đón cô ấy vào bằng sự bao dung và tôn trọng. Một gia đình không suy vì một nàng dâu bước qua cửa chính; nhưng có thể tổn phúc bởi chính sự cay nghiệt, định kiến và bất công của những người sống trong ngôi nhà ấy. Muốn gia đạo hưng thịnh, trước hết lòng người phải có tình, có nghĩa, có Đức.

Con người cũng thường tìm cách “lách” những điều mình cho là vận hạn. Làm nhà gặp năm tam tai, kim lâu thì nhờ người khác đứng tuổi; khai trương gặp ngày không thuận thì tìm một ngày thật đẹp để mong đổi hung thành cát. Những việc ấy, nếu giúp lòng người an tâm thì có thể xem như một nét tập tục hay chỗ dựa tâm lý. Nhưng đừng vì thế mà tưởng rằng có thể dùng một nghi thức để thay đổi mọi quy luật của cuộc đời. Nếu một cái tên đứng thay có thể gánh hết vận hạn, nếu một ngày đẹp có thể xoá hết nghiệp xấu, thì nhân quả đã chẳng còn ý nghĩa. Phước dày, gặp nghịch cảnh vẫn có đường vượt qua; phước mỏng, chọn đủ ngày lành tháng tốt mà sống sai đạo lý thì khó tránh được hệ quả do chính mình tạo nên.

Nhìn rộng ra thế giới càng thấy rõ điều ấy. Có những dân tộc không quá đặt nặng chuyện xem ngày, xem tuổi, nhưng họ vẫn dựng nên những công trình lớn và xây dựng xã hội thịnh vượng. Ngược lại, có người việc gì cũng chọn giờ tốt, ngày tốt, hướng tốt, tuổi tốt, nhưng cuộc đời vẫn đầy bất an. Vậy cái gì mới thật sự quyết định? Ngày tốt không thể thay cho một đời sống tốt. Phong thủy tốt không thể thay cho lòng người tốt. Và một nghi lễ đẹp cũng không thể thay thế cho Đức. Khó khăn đôi khi không phải là “trời phạt”, mà chính là lửa thử vàng — nơi con người học cách trưởng thành, sửa mình và tích thêm phúc lành.

Bởi vậy, điều đáng sợ nhất không phải là phạm một điều kiêng kỵ, mà là sống thất đức nhưng cứ tưởng mình có thể dùng nghi lễ để cầu bình an. Điều đáng tin nhất cũng không phải ai đó có thể gánh hạn thay ta, mà là chính ta biết sửa mình từng ngày: bớt một phần tham, bớt một phần sân, bớt làm tổn thương người khác; thêm một phần bao dung, thêm một việc thiện, thêm một chút tử tế với người bên cạnh. Phước do mình bồi, nghiệp do mình chịu, đường đời do từng lựa chọn của mình mà thành.

Tục lệ nào có tình người thì nên gìn giữ.
Tục lệ nào làm tổn thương con người thì nên nhìn lại.
Niềm tin nào giúp con người sống thiện thì đáng trân trọng.
Niềm tin nào khiến ta đổ lỗi, kỳ thị và trốn tránh trách nhiệm thì cần được soi lại bằng trí tuệ.

Bởi Luật Trời không nằm ở cánh cửa trước hay cửa sau.Không nằm trọn trong một ngày tốt hay một ngày xấu.Luật Trời nằm trong Nhân – Quả.Còn bình an lâu dài của một mái nhà, suy cho cùng, vẫn được dựng nên từ hai chữ: PHÚC ĐỨC.

Có Đức, nghịch cảnh cũng có ngày qua.
Có Tình, căn nhà nhỏ cũng thành nơi bình an.

Bình luận về bài viết này