🕯️ KHẨU NGHIỆP – CÓ NHỮNG TAI HỌA BẮT ĐẦU TỪ MỘT LỜI NÓI

🕯️ KHẨU NGHIỆP – CÓ NHỮNG TAI HỌA BẮT ĐẦU TỪ MỘT LỜI NÓI

“Hoạ tòng khẩu xuất, bệnh tòng khẩu nhập.”

Cổ nhân đã nhắc từ ngàn xưa: có những tai họa trong đời không bắt đầu từ việc ta làm, mà bắt đầu từ chính lời ta nói.

Một lời có thể cứu một người đang tuyệt vọng.
Một lời cũng có thể đẩy một người vào đau khổ.

Một câu nói có thể gieo phước.
Nhưng cũng chỉ một câu nói, nếu chứa đầy ác ý, dối trá và hận thù, có thể trở thành cái nhân của nghiệp về sau.

Ngày nay, mạng xã hội khiến lời nói đi xa hơn bao giờ hết.

Chỉ cần vài phút, một câu chuyện có thể đến với hàng vạn người. Một lời vu khống có thể phá hủy danh dự. Một câu miệt thị có thể trở thành vết thương người khác mang theo rất lâu.

Dĩ nhiên, trong cuộc sống có những cái xấu cần được lên tiếng, những hành vi sai trái cần được cảnh báo để bảo vệ cộng đồng. Nhưng lên tiếng vì sự thật khác hoàn toàn với công kích vì thù hận.

Một bên muốn ngăn cái xấu.
Một bên muốn hạ một con người.

Ranh giới đôi khi chỉ nằm ở động cơ trong tâm của người nói.

Có người vì một phút nóng giận mà biến lời nói thành dao sắc. Có người dành ngày tháng bới móc, bêu riếu người khác, tưởng rằng mình đang chiến thắng, nhưng không biết rằng từng lời ác ý cũng đang âm thầm hun đúc chính tâm tính và cuộc đời mình.

Đáng sợ hơn là có người vì muốn nổi tiếng mà sẵn sàng dựng chuyện, xuyên tạc, lấy danh dự của người khác làm bậc thang cho mình bước lên.

Nhưng một danh tiếng được xây bằng cách kéo người khác xuống thì nền móng ấy vốn đã không bền.

🌿 Vậy nên, người có trí phải biết tu khẩu.

Có những lời nói ra là đang gieo phước:

– Một lời động viên khi người khác đang tuyệt vọng.
– Một lời cầu nguyện chân thành khi người khác gặp hoạn nạn.
– Một lời chỉ dạy kiến thức, nghề nghiệp giúp người khác tiến lên.
– Một lời đạo lý giúp con người biết sống thiện lành hơn.
– Một lời lịch sự, biết ơn và yêu thương.
– Một lời chân thật giúp người đang lạc đường nhìn lại chính mình.

Nhưng cũng có những lời nói ra là đang gieo nghiệp:

– Bịa đặt, xuyên tạc điều mình không biết rõ.
– Công kích chỉ để hạ thấp người khác.
– Miệt thị ngoại hình, hoàn cảnh hay nhân phẩm.
– Chửi rủa, nguyền rủa, mắng nhiếc bằng ác tâm.
– Gieo tà kiến, kích động hận thù và chia rẽ.
– Mượn danh nghĩa đạo lý, tâm linh hay chính nghĩa để thỏa mãn sân hận cá nhân.

Điều đáng suy ngẫm nhất là:

Miệng chỉ là nơi lời nói đi ra, nhưng cái gốc của khẩu nghiệp lại nằm trong tâm.

Trong lòng đầy đố kỵ, lời nói dễ thành cay nghiệt.
Trong lòng đầy sân hận, lời nói dễ thành sát thương.
Trong lòng có từ bi, lời nói tự nhiên biết chừa cho người khác một con đường.

Bởi vậy, tu khẩu không đơn giản là ít nói.

Tu khẩu là biết điều gì nên nói, điều gì không nên nói; khi nào cần lên tiếng vì sự thật, và khi nào nên im lặng để không gieo thêm nghiệp.

Một lời thiện lành đôi khi cứu được một cuộc đời.
Một lời chân thành đôi khi hóa giải được một mối hận.
Một lời đúng lúc đôi khi trở thành phước lành mà người nghe nhớ suốt nhiều năm.

Vì thế, trước khi nói về tu hành ở nơi cao xa, hãy học cách tu ngay nơi gần nhất:

Tu tâm để lòng bớt ác.Tu khẩu để lời bớt đau.Tu hành để đời mình bớt tạo nghiệp.

Bởi lời nói cuối cùng vẫn là tấm gương phản chiếu cái tâm của chính mình.

Người có đức không phải là người chưa từng bị xúc phạm, mà là người dù bị xúc phạm vẫn biết giữ cho miệng mình không trở thành nơi sinh thêm nghiệp.

Bình luận về bài viết này