Từ bi phải đi kèm với trí tuệ. Muốn buông được chấp thì phải hội đủ hai điều kiện: 1/ biết đúng biết sai. 2/ sống ở một cõi giới khác. Thế nên, đã sống ở thế gian là có thiện có ác, có phải có trái, có âm có dương. Nếu phủ nhận sạch trơn đúng – sai, tốt – xấu… thì ra đường khỏi cần tuân thủ pháp luật, chạy xe khỏi cần nhìn đèn, gia đình khỏi cần giữ đạo chung thuỷ, mẹ con khỏi cần chữ hiếu… cứ làm những gì mình thích rồi khi gặp sợ cố mình đổ cho “duyên nghiệp”, còn đường thư duy này đưa đến sự vô trách nhiệm, làm ác mà ngỡ mình đang giác ngộ… nói người chấp trước mà mình lại chấp vào chính cái niệm “vô chấp”. Chấp vào chữ “Không” chấp vào “Duyên Nghiệp”. Bởi vì thế gian có đúng – sai, tà – chính nên Phật mới nói bát chính đạo, mới nói giới – định – huệ. Chúa mới dạy 10 điều răn. Ngày nay, một số người học “pháp giải thoát” lầm tưởng đã “ngộ” nên buông bỏ những sự ràng buộc đạo đức và cả những sự khôn ngoan để sống. Đổ hết cho số phận là cách hay nhất để bảo vệ cái bản ngã không dám nhận mình yếu kém! Giống như chuyện một nhóm tu nọ, thấy sư phụ mình ăn chay mặn đều được bèn bắt chước ăn theo không giữ giới. Đến một ngày kia, sư phụ đưa họ vào một nhà chứa tử thi… “sư phụ họ dùng được bình thường còn những đệ tử kia thì ai cũng nôn mửa… ấy là tâm còn chấp nặng, còn phân biệt thơm thúi, dơ sạch… ấy vậy mà bắt chước sống cho giống bậc “giác ngộ” nên khó tránh khỏi ngộ nhận. Tuy là chuyện ví von thôi nhưng cho chúng ta thấy: việc phân biệt trái – phải là không thể tránh được ở đời nay. Cần phân biệt rõ sáng – tối để biết đường mà đi! 🙏🙏🙏
