Ngày nay, nhiều người thường lấy bằng cấp và giàu sang để đo giá trị con người. Nhưng đó là ngộ nhận lớn!
• Chiếc áo không làm nên thầy tu.
• Bằng cấp không nói lên nhân phẩm.
• Giàu sang chưa chắc đã là cao thượng.
Một người thành phố đủ tiện nghi nhưng sống trong tham lam, mưu mô, tranh đấu… chưa chắc có phúc bằng người miền núi chất phác, thật thà, an nhiên giữa thiên nhiên.
Người giàu mà keo kiệt, kiêu mạn… không thể cao quý bằng người nghèo mà trung thực, ngay chính. Thánh Nhân kính trọng Đức, chứ không phải Tiền!
Học hành, bằng cấp nếu không đi cùng đạo đức thì chỉ tạo ra “trọc phú” hay “kẻ có học mà vô minh”. Tài học phải song hành cùng Đức mới làm nên một con người có giá trị, bằng không chỉ gây hại cho xã hội.
👉 Giá trị đích thực của mỗi người nằm ở nhân cách và đạo đức.
Vậy nên, điều quan trọng nhất là tu sửa bản thân, sống tử tế, sống có Đức – đó mới là con đường đưa ta trở thành người có giá trị trong xã hội!
Trong quá trình xử lý nhiều quẻ liên quan đến vấn đề hôn nhân, có những quẻ khiến cho tôi không khỏi nổi “quạu”. Tất nhiên, vai trò làm Dịch Sư phải luôn giữ sự bình tĩnh nhưng những câu chuyện nhiều khi vượt quá giới hạn của sự nhẫn nại, nên tôi hay nói thẳng như xát muối vào vết thương người khác. Sau đó tôi lại đọc Kinh Sám Hối.
Câu chuyện tôi sắp kể đây là một ví dụ:
Hai vợ chồng đã ly hôn, nhưng vẫn sống chung một nhà, đã có con nhỏ mới mấy tháng tuổi. Lý do là người chồng có bồ. Người vợ sống trong chuỗi ngày đau khổ bởi sự phản bội, thương con và nỗi lo cơm áo gạo tiền… khi người vợ sắp buông được quá khứ để làm lại cuộc đời thì đùng một cái !
Một ngày đẹp trời người chồng gọi người vợ ra cùng với cô bồ để ba mặt một lời dỏng dạc tuyên bố: “Anh sẽ bỏ cô bồ này để về với em và con”.
Nghe xong, người vợ tất nhiên phải suy nghĩ, đột nhiên khởi lên ý niệm vừa mừng vừa lo. Mừng vì gia đình có cơ hội đoàn tụ. Lo vì tương lai ngựa quen đường cũ.
Cũng anh ấy bỏ mình đi theo bồ thì vô tình bạc nghĩa với vợ.
Bây giờ cũng anh ấy bỏ bồ về với vợ thì vô tình thiếu trách nhiệm với bồ.
Bây giờ lại chồng thêm một tội nữa… rủi gặp tôi mà là con gái thì tôi nói thẳng “Anh hãy có trách nhiệm với người phụ nữ mà anh đã vì họ mà bỏ rơi mẹ con em, đàn ông phải có bản lĩnh anh à!”
Nhưng đó là tôi thôi, chứ người trong cuộc họ còn vướng víu với tình cảm, rồi con cái. Nhiều người phụ nữ họ lấy lý do quay trở lại với người chồng bội bạc là bởi “sợ con mình khổ”.
Thật, đó không phải lý do. Con sướng hay khổ ở lòng chân thành tín nghĩa thuỷ chung yêu thương mà ba mẹ chúng dành cho nhau. Chúng biết hết và thấy mỗi ngày qua cử chỉ hành động. Đừng nghĩ rằng diễn kịch với nhau cho đủ vai thì con nó không ảnh hưởng gì.
Cơ bản người phụ nữ khi yêu thì dễ luỵ và ít nhận ra giá trị của bản thân mình. Dù cho cô ấy có đẹp, có giàu có nổi tiếng… thì cô ấy đã không nhận ra giá trị bản thân đồng nghĩa với để giá trị đó được người ta thích thì điền vào…
Đã đến lúc mình phải là người quyết định số phận mình. Với lựa chọn trí tuệ của mình. Bằng giá trị chân thật của mình. Không phải sự lệ thuộc tình cảm, cũng phải bằng những trách nhiệm ràng buột do mình tự tạo ra để hợp thức hoá cho sự níu giữ.
Phải biết đến rủi ro, hậu quả trước khi quyết định một việc gì.
Vẫn nguyên tắc cũ. Tôi không bao giờ khuyên ai ly hôn cũng không bao giờ khuyến khích ai ở lại để chịu sự giả dối chà đạp. Trong vấn đề hôn nhân tôi chỉ nói lên xu hướng quẻ Dịch là tan hay hợp. Tôi cũng chỉ rõ hôn nhân là duyên nợ. Lương duyên hay Nghiệt duyên người trong cuộc biết rõ. Đạo lý hôn nhân bền vững đó là:
Cả hai phải cùng xây dựng:
Yêu thương.
Trách nhiệm.
Bổn phận và vai trò.
Thuỷ chung.
Tu sửa Đạo Đức.
Thiếu yếu tố nào cũng dễ đưa tới tan vỡ trong hôn nhân.
Nhiều người nghĩ tài lộc có thể xin là được, cứ đi chùa, ra đảo, vào điện để cầu may… Nhưng bạn ơi, tài lộc không tự nhiên sinh ra, đó là kết quả của phúc đức và nỗ lực chân chính.
Nếu lộc do cầu xin mà có, thì Đức Phật đã chẳng cần truyền Giới – Định – Tuệ, cũng chẳng cần tu tập khổ hạnh. Chỉ cần ban tiền cho muôn loài, thế gian đã giàu sang sung túc từ lâu. Nhưng sự thật không phải vậy!
👉 Thần linh không phát tiền cho ta.
👉 Muốn có lộc – phải gieo phúc trước.
“Phúc lộc” – nghĩa là phúc chính là gốc của lộc. Có phúc thì lộc tự nhiên đến, vừa đủ và đúng lúc. Còn cầu lộc mà thiếu tài năng, không chịu học hỏi, không sửa nghiệp – thì tiền có đến cũng tan biến, nợ chồng thêm nợ.
Đi chùa cầu bình an là điều tốt đẹp. Nhưng biến việc cầu cúng thành tranh giành, chen lấn, giựt lộc thì chẳng khác nào gieo thêm nghiệp tham.
🌱 Người có phúc là người biết gieo hạt thiện lành mỗi ngày. Khi phúc đủ dày, tự nhiên đời sẽ ấm no, an vui – chẳng cần van xin quá nhiều.
Hãy nhớ:
Lộc không nằm ở tay thần linh – mà nằm trong chính phúc đức và công hạnh của mỗi người.
⸻
📌 Lời nhắn
Thay vì chạy theo cầu lộc, hãy bắt đầu gieo phúc, tu thân, và sống thiện lành từ hôm nay. Đó mới là con đường chắc chắn để đời sống thịnh vượng và bình an.
Trong cuộc đời, nhiều khi ta vội vã nghĩ mình kém phúc vì nghèo khó, bệnh tật, cô đơn hay hiếm muộn… nhưng thật ra, Phúc không chỉ nằm ở những gì bên ngoài ta có, mà còn nằm trong chính cách ta nhìn nhận cuộc đời.
• Người nghèo chưa chắc đã vô phúc, bởi có sức khỏe và tuổi thọ – điều mà tiền bạc không mua được.
• Người vô danh chưa chắc đã vô phúc, bởi họ có sự bình an giản dị mà người nổi tiếng không thể có.
• Người hay bệnh tật chưa chắc đã vô phúc, bởi chính bệnh tật giúp họ nhận ra lẽ vô thường để tu tập, giác ngộ.
• Người hiếm muộn chưa chắc đã vô phúc, bởi biết xem tất cả trẻ nhỏ trên đời là con của mình, để yêu thương vô điều kiện.
• Người cô đơn chưa chắc đã vô phúc, bởi trong cô đơn, ta có cơ hội soi lại mình, trưởng thành và mạnh mẽ hơn.
👉 Người thật sự vô phúc là người không biết đủ, tâm luôn oán hận, ganh ghét, sống không tin nhân quả, bất hiếu với Cha Mẹ, phỉ báng Thần Thánh, chạy đua bon chen với danh lợi…
📌 Phúc thật sự nằm ở nội tâm: biết đủ, biết yêu thương, biết tu tập và hướng thiện.
Cuộc đời tùy thuộc vào góc nhìn: góc nhìn thay đổi thì đời cũng thay đổi.
❤️ Tôi muốn chữa lành tâm bệnh cho chính mình và cho mọi người. Và “thần dược” mà tôi lựa chọn chính là những câu chữ mang ý nghĩa tốt lành để gieo xuống đời.
Có những bạn gửi cho tôi câu hỏi: “Thưa Thầy! Tại sao gần đây tỷ lệ ly hôn cao quá !
Nhiều vụ thảm án quá !
Nhiều suy nghĩ hành vi lệch chuẩn quá !
…
Xã hội nhiều bất ổn quá!
???”
Thật ra, mọi sự ở đời điều có nguyên nhân cả. Phật nói nghiệp chướng nhân quả. Chúa nói tội lỗi bất trung. Các bậc hiền triết cũng đã nói nhiều về bản chất thiện – ác. Dịch lý thì nói sự vận chuyển của âm – dương. Thời thế có thịnh có suy. Thời thịnh thì con người sống chân thành hoà thuận yêu thương nhau đó là thời hoàng kim thời đại đồng. Thời suy thì con người thù ghét nhau, tham sân si trỗi dậy mãnh liệt, rồi chiến tranh, thiên tai, dịch bệnh… chúng ta bây giờ là đang trong thời suy thời mạt không phải thời thịnh. Nên rõ thịnh ở đây không phải là tăng trưởng GDP, không phải là công nghệ hạt nhân… đó chỉ là phương tiện sử dụng nó không phản ánh đúng chính xác thời thế của nhân loại. Mà nó được đo trên tư tưởng chung. Văn hoá và đạo đức. Tình yêu thương và sự ích kỷ.
Khi sự ích kỷ vươn lên chiếm lấy tư tưởng trục của nhân loại kéo theo chủ nghĩa hưởng thụ thể xác và tôn sùng bản ngã thì tự nhiên nền văn minh suy thoái… và diệt vong! Điều này đã xảy ra rất nhiều lần trong lịch sử nhân loại.
Sở dĩ ngày nay con người dễ ly hôn, dễ phạm tội trọng, dễ lệch chuẩn nguyên nhân sâu xa nhất là sự tôn sùng bản ngã. Con người sống thiên về cảm xúc. Tôn thờ trải nghiệm cảm xúc cá nhân. Dẫn đến coi thường đạo lý, thứ bị cho là khô khan, giáo điều. Xã hội sự giả trá lên ngôi. Thượng bất chính hạ tắc loạn!
Những tấm gương chuẩn mực thì đời sống cá nhân cũng đầy vết mực.
Chính vì cái xấu nó xuất hiện ngày càng nhiều nên lâu dần nó trở thành xu hướng, trở nên bình thường… và khi xã hội bị nhờn và thấy bình thường với những cái xấu đó thì hệ tư tưởng tiêu cực đã có đất để ươm mầm độc hại.
Chúng ta sẽ không khó để bắt gặp những tư tưởng xui chúng ta buông bỏ mọi thứ, tôn thờ cá nhân, loại bỏ đạo lý, luật lệ… ra khỏi đời sống. Nó khoác áo giác ngộ, mượn lời Phật Tiên Thánh nhưng chế biến theo cái Ngã, đánh tráo khái niệm để con người lạc lối mà không thể thoát ra được.
Tà Pháp bây giờ cũng rất tinh vi, nó không chống lại Chính Pháp mà mượn danh Chính Pháp, mượn Kinh Điển của Chính Pháp để đánh tráo. Ai không tỉnh là dính cựa ngay !
Vị kỉ bất vị nhân là lối sống chỉ nghĩ cho bản thân, nuông chiều thể xác và cảm xúc của bản thân còn lại coi thường cảm xúc và bình an của người khác.
Nó giống một người lái con xe ra đường mà không tuân thủ bất cứ luật lệ gì. Phóng nhanh vượt ẩu. Băng qua đèn đỏ. Nó gây ra tai nạn và khiến cộng đồng phải chịu tổn thương nhưng khi bị bắt nó lại bảo rằng: “Vì nó thích cảm giác được là chính mình” . Nó chỉ quên một điều “Hãy được là chính mình trong bình an của người khác” Được là chính mình nhưng không làm ảnh hưởng đến những người xung quanh. Nếu chỉ theo vế đầu nó sẽ trở thành vị kỷ. Kết cục sẽ huỷ hoại cả bản thân, gia đình và xã hội.
Muốn có hạnh phúc của cá nhân và bình an cho mọi người ta phải chuyển đổi tư duy, từ lối sống “vị kỷ bất vị nhân” sang “vì mình hãy tốt với người”
Để đạt được điều này cần làm chủ cảm xúc. Nuôi dưỡng tình yêu thương. Coi trọng đạo lý. Tuân giữ lề luật. Chỉ có nuôi Đức. Dưỡng Trí. Ngộ ra hạnh phúc của mỗi cá nhân chính là hạnh phúc của một cộng đồng. Cá nhân trong cộng đồng và cộng đồng ở trong cá nhân. Khi cái riêng và cái chung hợp thành một thể thì lúc đó xã hội mới tiến tới văn minh, thái bình. Mỗi cá nhân đều được yêu thương tôn trọng mà cộng đồng cũng được đắp bồi bình an hạnh phúc thường lâu !
Nếu cá nhân vị kỷ quá nhiều trong xã hội nó sẽ tạo ra một nguồn năng lượng hắc ám, nó xâm lấn vào cơ quan, tổ chức, nhà trường, gia đình, cá nhân và từng tế bào. Nên cái chuyện ly hôn nhiều, án mạng nhiều, lệch chuẩn nhiều… sẽ ngày một nhiều hơn…
Khi anh em thông minh,
Thành công
Giàu có
Biết làm việc Thiện
…
Ma Quỷ sẽ không cám dỗ anh em bằng cách cho anh em những thứ anh em đã có. Chúng sẽ cho anh em thứ anh em hằng muốn, thứ xấu với linh hồn anh em nhưng anh em không dễ nhìn thấy… đó chính là Bản Ngã của anh em !
Trong hôn nhân, tình yêu không chỉ là ngọt ngào như chocolate, cũng không chỉ là lãng mạn như hoa hồng… mà còn là nơi rèn luyện tâm tính mỗi ngày.
Ở đó, chúng ta học được:
✨ Sự bao dung
✨ Sự nhẫn nhịn
✨ Sự thủy chung
✨ Sự chăm sóc – tin tưởng – cảm thông – yêu thương
Nhẫn nhịn với người đời đã khó, nhẫn nhịn với chính vợ chồng mình còn khó gấp bội. Bởi trong tình cảm hôn nhân, cái tôi rất lớn! Một người hiền lành có thể hóa dữ khi bị phản bội, tình yêu càng sâu thì tổn thương càng nặng.
👉 Nhưng cũng chính hôn nhân là mảnh đất tu tập lớn nhất: nếu cả hai cùng dẹp bỏ cái tôi, hướng đến yêu thương chân thành thì sẽ có một tình yêu viên mãn, nở hoa trong trái tim mỗi người.
Đời sống vốn dĩ không tránh khỏi khổ đau. Thay vì than vãn, hãy xem khổ như lửa luyện vàng:
1. Giúp ta trả bớt nghiệp xưa
2. Giữ được Phúc Đức tu tập
3. Tôi luyện bản thân trong nghịch cảnh
Khi chịu khổ mà vẫn giữ được Tâm Thiện, thì chính cái khổ ấy sẽ hóa thành công phu tu dưỡng, mang lại sự tiến bộ tâm linh và đạo đức.
🙏 Hãy cùng nắm tay nhau đi qua chông gai, để bước về phía ánh sáng. Con người chỉ thay đổi số phận khi biết tu sửa, trung chính và lương thiện. Phép thuật nào cũng vô ích nếu không chuyển hóa được chính cái tâm của mình.
Chuyện nghề (xem sim số phát hiện vấn đề tâm linh )
Có cô khách nhắn tin cho tôi nhờ xem quẻ. Chuyện là cô ấy mới mua cái sim điện thoại muốn coi sim tốt hay xấu để dùng.
Tôi liền bắt tay vào việc, nhập sim số rồi bật quẻ lên. Được quẻ Thiên Lôi Vô Vọng biến quẻ Hoả Lôi Phệ Hạp. Tôi bắt đầu đi từ tổng quan cái quẻ cho đến từng bào soi xét.
Mặc dù quẻ mang nghĩa thất vọng, hình ảnh con chim bị nhốt trong lòng nhưng lời Kinh lại khá tốt. Ý nói chỉ cần sống tốt đẹp lương thiện, thuận theo Đạo Trời đừng làm những điều càn bậy, thì có bệnh không cần uống thuốc cũng khỏi. Lời Kinh như vậy thì sim này dùng được. Nhưng… có một chi tiết trên quẻ làm tôi chú ý. Hào thế lâm không vong, quan quỷ thân kim động hoá mùi là hoá vong lại lâm vào bạch hổ. Tôi mới bảo với cô khách:
“Hướng Tây Nam đường nhà mình đang ở có người chết vì tai nạn, linh hồn họ vẫn quanh quẩn nơi đó.”
Cô khách liền đáp: “Đúng như vậy Thầy à! Có người chết vì tai nạn ở chỗ đó”
Tôi còn bảo cô ấy còn có một Vong nhi ở bên cạnh. Và tôi khuyên cô hãy đọc Kinh cầu nguyện mỗi ngày. Cũng may mắn là lâu nay cô vẫn hành trì Kinh Sám Hối – Biết Ơn – Nguyện Cầu. Vậy tôi củng cố thêm niềm tin, khuyên cô kiên trì với còn đường tu tập. Sim thì dùng được miễn là luôn sống tốt đừng làm điều càn bậy. Đó cũng chính là tinh thần của quẻ Thiên Lôi Vô Vọng.
Tại sao tôi biết ở hướng Tây Nam có người mất vì tai nạn? Bởi Thân Mùi là thuộc cung Khôn, bạch hổ là tai nạn, mà vong là mất đi. Tôi hoàn toàn dựa trên quẻ tượng để dự đoán không có yếu tố siêu phàm gì.
Qua chuyện này cho thấy mỗi con số mà mình đang sử dụng: từ số điện thoại đến số nhà, số xe, số căn cước… đều nói lên phần nào số phận của mình từ những thứ hữu hình cho đến vô hình. Chỉ cần có duyên có số là có thể dùng Dịch để soi ra được. Những việc này không hề đoán mò mà đã được tôi áp dụng và nghiệm chứng nhiều quẻ qua phản hồi của người xem. Không tin không được !