Tốt – Xấu

Từ bi phải đi kèm với trí tuệ. Muốn buông được chấp thì phải hội đủ hai điều kiện: 1/ biết đúng biết sai. 2/ sống ở một cõi giới khác. Thế nên, đã sống ở thế gian là có thiện có ác, có phải có trái, có âm có dương. Nếu phủ nhận sạch trơn đúng – sai, tốt – xấu… thì ra đường khỏi cần tuân thủ pháp luật, chạy xe khỏi cần nhìn đèn, gia đình khỏi cần giữ đạo chung thuỷ, mẹ con khỏi cần chữ hiếu… cứ làm những gì mình thích rồi khi gặp sợ cố mình đổ cho “duyên nghiệp”, còn đường thư duy này đưa đến sự vô trách nhiệm, làm ác mà ngỡ mình đang giác ngộ… nói người chấp trước mà mình lại chấp vào chính cái niệm “vô chấp”. Chấp vào chữ “Không” chấp vào “Duyên Nghiệp”. Bởi vì thế gian có đúng – sai, tà – chính nên Phật mới nói bát chính đạo, mới nói giới – định – huệ. Chúa mới dạy 10 điều răn. Ngày nay, một số người học “pháp giải thoát” lầm tưởng đã “ngộ” nên buông bỏ những sự ràng buộc đạo đức và cả những sự khôn ngoan để sống. Đổ hết cho số phận là cách hay nhất để bảo vệ cái bản ngã không dám nhận mình yếu kém! Giống như chuyện một nhóm tu nọ, thấy sư phụ mình ăn chay mặn đều được bèn bắt chước ăn theo không giữ giới. Đến một ngày kia, sư phụ đưa họ vào một nhà chứa tử thi… “sư phụ họ dùng được bình thường còn những đệ tử kia thì ai cũng nôn mửa… ấy là tâm còn chấp nặng, còn phân biệt thơm thúi, dơ sạch… ấy vậy mà bắt chước sống cho giống bậc “giác ngộ” nên khó tránh khỏi ngộ nhận. Tuy là chuyện ví von thôi nhưng cho chúng ta thấy: việc phân biệt trái – phải là không thể tránh được ở đời nay. Cần phân biệt rõ sáng – tối để biết đường mà đi! 🙏🙏🙏

Sấm tuổi Tý tháng 8âl2026

Sấm 5 tuổi Tý tháng 8 Trung Thu 

🐭Giáp Tý lại bớt chẳng thêm 

Việc nhà nát loạn sửa bền lộc ăn 

🐹Bính Tý sấm mạnh trời vang… 

Thế thời tinh tấn huy hoàng_ rẽ chia 

🐁Mậu Tý hội họp rượu bia 

Chơi vừa thôi kẻo sấm lia vỡ đầu 

🐀Canh Tý quả quyết đi đầu 

Gặp ngay miệng lưỡi làu bàu…bĩ ôi! 

🐭Nhâm Tý lẻ bóng khuê côi! 

Đài cao sẽ đổ để rồi sửa sang. 

🕯️ KHẨU NGHIỆP – CÓ NHỮNG TAI HỌA BẮT ĐẦU TỪ MỘT LỜI NÓI

🕯️ KHẨU NGHIỆP – CÓ NHỮNG TAI HỌA BẮT ĐẦU TỪ MỘT LỜI NÓI

“Hoạ tòng khẩu xuất, bệnh tòng khẩu nhập.”

Cổ nhân đã nhắc từ ngàn xưa: có những tai họa trong đời không bắt đầu từ việc ta làm, mà bắt đầu từ chính lời ta nói.

Một lời có thể cứu một người đang tuyệt vọng.
Một lời cũng có thể đẩy một người vào đau khổ.

Một câu nói có thể gieo phước.
Nhưng cũng chỉ một câu nói, nếu chứa đầy ác ý, dối trá và hận thù, có thể trở thành cái nhân của nghiệp về sau.

Ngày nay, mạng xã hội khiến lời nói đi xa hơn bao giờ hết.

Chỉ cần vài phút, một câu chuyện có thể đến với hàng vạn người. Một lời vu khống có thể phá hủy danh dự. Một câu miệt thị có thể trở thành vết thương người khác mang theo rất lâu.

Dĩ nhiên, trong cuộc sống có những cái xấu cần được lên tiếng, những hành vi sai trái cần được cảnh báo để bảo vệ cộng đồng. Nhưng lên tiếng vì sự thật khác hoàn toàn với công kích vì thù hận.

Một bên muốn ngăn cái xấu.
Một bên muốn hạ một con người.

Ranh giới đôi khi chỉ nằm ở động cơ trong tâm của người nói.

Có người vì một phút nóng giận mà biến lời nói thành dao sắc. Có người dành ngày tháng bới móc, bêu riếu người khác, tưởng rằng mình đang chiến thắng, nhưng không biết rằng từng lời ác ý cũng đang âm thầm hun đúc chính tâm tính và cuộc đời mình.

Đáng sợ hơn là có người vì muốn nổi tiếng mà sẵn sàng dựng chuyện, xuyên tạc, lấy danh dự của người khác làm bậc thang cho mình bước lên.

Nhưng một danh tiếng được xây bằng cách kéo người khác xuống thì nền móng ấy vốn đã không bền.

🌿 Vậy nên, người có trí phải biết tu khẩu.

Có những lời nói ra là đang gieo phước:

– Một lời động viên khi người khác đang tuyệt vọng.
– Một lời cầu nguyện chân thành khi người khác gặp hoạn nạn.
– Một lời chỉ dạy kiến thức, nghề nghiệp giúp người khác tiến lên.
– Một lời đạo lý giúp con người biết sống thiện lành hơn.
– Một lời lịch sự, biết ơn và yêu thương.
– Một lời chân thật giúp người đang lạc đường nhìn lại chính mình.

Nhưng cũng có những lời nói ra là đang gieo nghiệp:

– Bịa đặt, xuyên tạc điều mình không biết rõ.
– Công kích chỉ để hạ thấp người khác.
– Miệt thị ngoại hình, hoàn cảnh hay nhân phẩm.
– Chửi rủa, nguyền rủa, mắng nhiếc bằng ác tâm.
– Gieo tà kiến, kích động hận thù và chia rẽ.
– Mượn danh nghĩa đạo lý, tâm linh hay chính nghĩa để thỏa mãn sân hận cá nhân.

Điều đáng suy ngẫm nhất là:

Miệng chỉ là nơi lời nói đi ra, nhưng cái gốc của khẩu nghiệp lại nằm trong tâm.

Trong lòng đầy đố kỵ, lời nói dễ thành cay nghiệt.
Trong lòng đầy sân hận, lời nói dễ thành sát thương.
Trong lòng có từ bi, lời nói tự nhiên biết chừa cho người khác một con đường.

Bởi vậy, tu khẩu không đơn giản là ít nói.

Tu khẩu là biết điều gì nên nói, điều gì không nên nói; khi nào cần lên tiếng vì sự thật, và khi nào nên im lặng để không gieo thêm nghiệp.

Một lời thiện lành đôi khi cứu được một cuộc đời.
Một lời chân thành đôi khi hóa giải được một mối hận.
Một lời đúng lúc đôi khi trở thành phước lành mà người nghe nhớ suốt nhiều năm.

Vì thế, trước khi nói về tu hành ở nơi cao xa, hãy học cách tu ngay nơi gần nhất:

Tu tâm để lòng bớt ác.Tu khẩu để lời bớt đau.Tu hành để đời mình bớt tạo nghiệp.

Bởi lời nói cuối cùng vẫn là tấm gương phản chiếu cái tâm của chính mình.

Người có đức không phải là người chưa từng bị xúc phạm, mà là người dù bị xúc phạm vẫn biết giữ cho miệng mình không trở thành nơi sinh thêm nghiệp.

🌿 ĐẠO LÝ VỀ PHONG THUỶ – PHÚC ĐỨC 🌿

🌿 ĐẠO LÝ VỀ PHONG THUỶ – PHÚC ĐỨC 🌿

Có một điều càng sống lâu, càng trải nghiệm nhiều, tôi càng thấm thía:

Phong thuỷ có thể sửa một ngôi nhà, nhưng không thể sửa được một con người.Muốn đổi vận lâu dài, trước hết phải đổi chính mình.

Trong đời, không có gì tự nhiên mà được, cũng chẳng có gì tự nhiên mà mất. Nhân nào rồi cũng tìm về quả ấy, phúc nào rồi cũng có nơi để trổ sinh.

Phong thuỷ cũng vậy.

Phong thuỷ tốt có thể giúp con người điều chỉnh môi trường sống, tạo cảm giác hài hòa, thuận lợi hơn cho công việc và đời sống. Nhưng nếu quá dựa vào phong thuỷ mà quên mất tu thân – sửa mình – tích đức, thì chẳng khác nào chỉ chăm chút cành lá mà bỏ quên bộ rễ.

Một ngôi nhà có thể rất đẹp, phương vị có thể rất tốt, vật phẩm có thể bày biện khắp nơi… nhưng nếu người sống trong đó ngày ngày gian dối, tham lam, ích kỷ, làm tổn thương người khác, thì thử hỏi thứ phong thuỷ nào có thể giữ được bình an lâu dài?

Ngược lại, có những mái nhà chẳng hề cầu kỳ. Không đá quý, không linh vật, không bày biện đủ thứ để cầu tài cầu lộc. Nhưng người trong nhà biết thương yêu nhau, kính trên nhường dưới, làm ăn chân chính, biết giúp người lúc hoạn nạn, biết sợ điều ác và vui với điều thiện.

Ngôi nhà như thế, tự nó đã có PHÚC KHÍ.

Tôi từng buôn bán đồ phong thuỷ, nên càng có dịp nhìn lại và thấm thía một điều:

Không có vật phẩm phong thuỷ nào mạnh bằng PHÚC ĐỨC của chính con người.

Một pho tượng không thể sống thiện thay ta.
Một viên đá không thể trả nghiệp thay ta.
Một lá bùa cũng không thể biến lòng tham thành lòng nhân hậu.

Vật phẩm, nếu có ý nghĩa, thì trước hết có thể là một biểu tượng nhắc nhở tinh thần và niềm tin. Nhưng nếu biến nó thành thứ để phụ thuộc, tin rằng chỉ cần bỏ tiền mua một món đồ là có thể đổi vận, cầu tài, tránh họa mà chẳng cần sửa đổi chính mình, thì rất dễ rơi vào ảo tưởng.

Bởi phúc không nằm trong viên đá.Phúc nằm trong cách ta đối đãi với cuộc đời.

Muốn cầu tài, hãy học cách làm ăn chân chính.
Muốn cầu quý nhân, trước hết hãy từng làm quý nhân của người khác.
Muốn gia đạo bình an, hãy bớt một lời cay nghiệt, thêm một phần bao dung.
Muốn con cháu hưởng phúc, chính mình phải biết gieo phúc cho đời.

Đó mới là thứ “phong thuỷ” không ai có thể lấy khỏi chúng ta.

Người có phúc rồi sẽ dần biết lựa chọn nơi ở phù hợp, gặp được người tốt, tránh được nhiều quyết định sai lầm, biết vun vén gia đình và tạo nên một môi trường sống ngày càng an hòa.

Đôi khi ta cứ đi tìm đất lành, mà quên mất rằng:

Người lành ở đâu, đất ấy dần thành lành.Tâm sáng ở đâu, nơi ấy dần có ánh sáng.

Vậy nên, đừng chỉ hỏi:

“Nhà tôi phong thuỷ có tốt không?”

Hãy thử hỏi thêm:

“Phong thuỷ trong lòng tôi hôm nay có tốt không?”

Trong lòng còn quá nhiều tham lam, sân hận, đố kỵ, dối trá thì dù đổi bao nhiêu căn nhà, xoay bao nhiêu hướng cửa, đặt bao nhiêu vật phẩm, ta vẫn đang mang theo chính nguồn bất an ấy.

Còn khi tâm biết sửa, đức biết bồi, thiện biết gieo — cuộc đời cũng bắt đầu thay đổi từ những điều rất nhỏ.

🌱 Phong thuỷ tốt nhất của một ngôi nhà là người sống trong đó có Đức.
Bảo vật quý nhất của một gia đình là Phúc.
Và nơi cần được sửa sang trước tiên, đôi khi không phải căn nhà — mà chính là lòng người.

👹 VŨ KHÍ MẠNH NHẤT CHỐNG LẠI MA QUỶ

👹 VŨ KHÍ MẠNH NHẤT CHỐNG LẠI MA QUỶ

Con người thường sợ những bóng tối ở bên ngoài, nhưng lại ít khi nhận ra rằng: bóng tối đáng sợ nhất đôi khi nằm ngay trong chính tâm mình.

Trong đời sống, có người từng trải qua những hiện tượng mà họ cho là vô hình như bóng đè, cảm giác có vong theo, khí âm nặng nề, bất an vô cớ… Vì sợ hãi, người ta tìm đủ mọi cách để hóa giải: cầu cúng, tìm thầy, tìm pháp. Nhưng theo tôi, dù tin hay không tin vào thế giới vô hình, vẫn có một con đường căn bản nhất: muốn thắng bóng tối, trước hết phải làm cho chính mình sáng lên.

Một người sống điều độ, thân thể khỏe mạnh, tinh thần vững vàng, không để mình chìm quá lâu trong sợ hãi và ám ảnh thì tự nhiên đã có một nguồn “dương khí” mạnh mẽ. Nhưng sức mạnh của con người không chỉ nằm ở thể chất. Quan trọng hơn là Đức. Người biết sống thiện, biết giúp người, biết sửa mình, bớt tham, bớt sân, bớt tạo nghiệp bằng lời nói và hành động — thì nội tâm ngày càng sáng. Mà nơi có ánh sáng, bóng tối tự nhiên phải lùi xa.

Đặc biệt, có một thứ sức mạnh rất kỳ lạ: Tình Yêu Thương. Hình tượng Quan Âm trong Phật giáo hay Đức Mẹ Maria trong Kitô giáo đều gợi lên lòng từ bi, sự che chở, bao dung và tình thương rộng lớn. Dù nhìn từ truyền thống tâm linh nào, thông điệp ấy vẫn rất đẹp: khi con người nuôi dưỡng lòng yêu thương chân thật, sự thù hận và bóng tối sẽ ngày càng ít chỗ trú ngụ.

Nhưng rồi tu đến một lúc, ta sẽ hiểu ra một điều sâu hơn nữa: con ma đáng sợ nhất chưa chắc ở ngoài kia. Nó có thể mang tên Tham. Mang tên Sân. Mang tên Si. Mang tên Đố Kỵ, Hận Thù, Ác Ý, Khẩu Nghiệp… Nó không hiện hình để dọa ta trong đêm tối, mà âm thầm sống trong tâm, khiến một người đang hiền lành trở nên độc ác, một gia đình đang yên ổn trở nên tan vỡ, một cuộc đời đang sáng dần chìm xuống vực sâu.

Vì vậy, vũ khí mạnh nhất chống lại ma quỷ không nằm trong tay một ai khác.

Đó là Đức trong cách sống.Là Trí trong suy nghĩ.Là Thiện trong hành động.Là Tình Thương trong trái tim.

Đừng chỉ lo xua đuổi bóng tối ngoài cửa, mà quên thắp ngọn đèn trong chính căn nhà của mình.

Khi Tâm sáng, bóng tối khó trú.Khi Đức dày, lòng người tự an.Và khi trong ta đầy tình thương, con “ma” đầu tiên phải rời đi chính là con ma trong lòng mình.

— Dịch sư Thuý Ngô

🌿 TỤC LỆ – LUẬT TRỜI – PHÚC ĐỨC

🌿 TỤC LỆ – LUẬT TRỜI – PHÚC ĐỨC

Có những điều tồn tại hàng trăm năm không có nghĩa là nó đúng. Có những điều được gọi là “kiêng kỵ” nhưng thực chất chỉ là nỗi sợ được truyền từ đời này sang đời khác. Người có trí tuệ không vội phủ nhận truyền thống, nhưng cũng không để tục lệ đứng cao hơn đạo lý. Bởi xét đến tận cùng, một gia đình hưng hay suy không thể chỉ vì một người bước qua cửa trước hay cửa sau, một ngày được cho là đẹp hay xấu. Phúc họa của đời người, trước hết phải nhìn vào cái Đức mà con người đã gieo.

Ngày xưa, có nơi quan niệm cô dâu lỡ mang thai trước ngày cưới thì không được đường đường chính chính bước vào cửa chính nhà chồng, vì sợ đem điều không may đến cho gia đình. Nhưng nếu suy cho thấu, người con gái ấy đâu tự mình tạo nên cái thai? Nếu con trai mình cũng có phần trách nhiệm, thì điều cha mẹ nên làm không phải là bắt con dâu cúi đầu đi cửa sau để giữ một tục lệ, mà là mở rộng cửa chính đón cô ấy vào bằng sự bao dung và tôn trọng. Một gia đình không suy vì một nàng dâu bước qua cửa chính; nhưng có thể tổn phúc bởi chính sự cay nghiệt, định kiến và bất công của những người sống trong ngôi nhà ấy. Muốn gia đạo hưng thịnh, trước hết lòng người phải có tình, có nghĩa, có Đức.

Con người cũng thường tìm cách “lách” những điều mình cho là vận hạn. Làm nhà gặp năm tam tai, kim lâu thì nhờ người khác đứng tuổi; khai trương gặp ngày không thuận thì tìm một ngày thật đẹp để mong đổi hung thành cát. Những việc ấy, nếu giúp lòng người an tâm thì có thể xem như một nét tập tục hay chỗ dựa tâm lý. Nhưng đừng vì thế mà tưởng rằng có thể dùng một nghi thức để thay đổi mọi quy luật của cuộc đời. Nếu một cái tên đứng thay có thể gánh hết vận hạn, nếu một ngày đẹp có thể xoá hết nghiệp xấu, thì nhân quả đã chẳng còn ý nghĩa. Phước dày, gặp nghịch cảnh vẫn có đường vượt qua; phước mỏng, chọn đủ ngày lành tháng tốt mà sống sai đạo lý thì khó tránh được hệ quả do chính mình tạo nên.

Nhìn rộng ra thế giới càng thấy rõ điều ấy. Có những dân tộc không quá đặt nặng chuyện xem ngày, xem tuổi, nhưng họ vẫn dựng nên những công trình lớn và xây dựng xã hội thịnh vượng. Ngược lại, có người việc gì cũng chọn giờ tốt, ngày tốt, hướng tốt, tuổi tốt, nhưng cuộc đời vẫn đầy bất an. Vậy cái gì mới thật sự quyết định? Ngày tốt không thể thay cho một đời sống tốt. Phong thủy tốt không thể thay cho lòng người tốt. Và một nghi lễ đẹp cũng không thể thay thế cho Đức. Khó khăn đôi khi không phải là “trời phạt”, mà chính là lửa thử vàng — nơi con người học cách trưởng thành, sửa mình và tích thêm phúc lành.

Bởi vậy, điều đáng sợ nhất không phải là phạm một điều kiêng kỵ, mà là sống thất đức nhưng cứ tưởng mình có thể dùng nghi lễ để cầu bình an. Điều đáng tin nhất cũng không phải ai đó có thể gánh hạn thay ta, mà là chính ta biết sửa mình từng ngày: bớt một phần tham, bớt một phần sân, bớt làm tổn thương người khác; thêm một phần bao dung, thêm một việc thiện, thêm một chút tử tế với người bên cạnh. Phước do mình bồi, nghiệp do mình chịu, đường đời do từng lựa chọn của mình mà thành.

Tục lệ nào có tình người thì nên gìn giữ.
Tục lệ nào làm tổn thương con người thì nên nhìn lại.
Niềm tin nào giúp con người sống thiện thì đáng trân trọng.
Niềm tin nào khiến ta đổ lỗi, kỳ thị và trốn tránh trách nhiệm thì cần được soi lại bằng trí tuệ.

Bởi Luật Trời không nằm ở cánh cửa trước hay cửa sau.Không nằm trọn trong một ngày tốt hay một ngày xấu.Luật Trời nằm trong Nhân – Quả.Còn bình an lâu dài của một mái nhà, suy cho cùng, vẫn được dựng nên từ hai chữ: PHÚC ĐỨC.

Có Đức, nghịch cảnh cũng có ngày qua.
Có Tình, căn nhà nhỏ cũng thành nơi bình an.

Tre già măng mọc!

Chúng ta đừng nghĩ rằng càng lớn tuổi thì càng thông thái, càng trải đời… nó chỉ đúng với những cá nhân chịu đầu tư trí tuệ, chịu phân tích học hỏi rút kinh nghiệm và có một nền tảng triết lý đúng đắn ngay từ đầu… bởi nếu không có những yếu tố quyết định này thì chúng ta chỉ có thêm tuổi già với những nếp nhăn thôi, còn tư duy sẽ dậm chân tại chỗ… thậm chí còn suy thoái và bảo thủ. Đúng là có những người trẻ rất non dại và thiếu kinh nghiệm, nhưng đó là do giới hạn của độ tuổi, rồi đây họ sẽ phát triển… còn bạn để ý xung quanh sẽ thấy: có những người đã lớn tuổi rồi nhưng cách suy nghĩ và hành xử đôi khi còn thua cả một đứa trẻ. Mà số này nhiều lắm chứ không ít đâu. Lại có những người trẻ tuổi nhưng tư duy cực kỳ khôn ngoan và có triển vọng. Thế nên, chúng ta đừng có để tuổi già rồi mới lo học Đạo, vì mồ hoang còn lắm kẻ đầu xanh. Ngộ sớm thì đỡ khổ! Ngộ muộn đôi khi không còn cơ hội để sống lại cuộc đời thêm một lần nữa. Rồi đây ai trong chúng ta cũng sẽ già đi! Hãy để hậu thế nhìn chúng ta bằng ánh mắt tôn kính! Khao khát được học hỏi! Tre già măng mọc là chuyện thường tình. Giới trẻ cũng cố gắng kế thừa và phát huy truyền thống của cha ông để đưa dân tộc tiến lên một tầm cao mới! Một thế hệ mới dung hoà, sâu sắc, trí tuệ, đạo đức, yêu thương, hạnh phúc! 🙏🙏🙏

💞 NHÂN DUYÊN VỢ CHỒNG – CÓ DUYÊN MỚI GẶP, CÓ NỢ MỚI ĐI CÙNG NHAU 💞

💞 NHÂN DUYÊN VỢ CHỒNG – CÓ DUYÊN MỚI GẶP, CÓ NỢ MỚI ĐI CÙNG NHAU 💞

Người ta thường nghĩ rằng, chỉ cần yêu nhau đủ nhiều thì sẽ có thể sống với nhau đến cuối đời.

Nhưng đi qua hôn nhân rồi mới hiểu: tình yêu có thể đưa hai người đến với nhau, nhưng chưa chắc đủ sức giữ hai người ở lại.

Có những đôi từng yêu nhau đến mức tưởng không thể sống thiếu nhau, cuối cùng vẫn chia lìa. Có những người bước vào hôn nhân bằng những tháng ngày rất đẹp, rồi dần dần chỉ còn lại lạnh nhạt, mâu thuẫn, phản bội, thậm chí sống bên nhau chỉ vì con cái.

Vì sao?

Bởi tình yêu chỉ là một phần của Duyên.
Còn đi được với nhau bao lâu, hạnh phúc hay đau khổ, lại liên quan đến Nợ và Đức của mỗi người.

Có duyên mới gặp.Có nợ mới gần.Có đức mới bền.

Nhiều người khi tình cảm đổ vỡ thường hoảng loạn đi tìm thầy bà, cho rằng mình bị bỏ bùa, bị yểm, bị người khác dùng phép chia cắt tình duyên.

Nhưng nếu một mối nhân duyên đã đến lúc phải trả bài học của nó, thì chẳng có phép thuật nào có thể biến một người hết thương thành còn thương, cũng chẳng có lá bùa nào đủ sức giữ một trái tim đã muốn rời đi.

Thứ có thể chuyển hoá nhân duyên sâu sắc nhất không nằm ở phép thuật bên ngoài, mà nằm ở sự thay đổi bên trong mỗi con người.

Muốn giữ một cuộc hôn nhân, đừng chỉ hỏi:

“Người ấy còn yêu tôi không?”

Hãy tự hỏi:

“Tôi đã gieo gì vào cuộc hôn nhân này?”

Bởi hôn nhân cũng giống như một mảnh đất. Muốn có ngày hái quả ngọt, cả hai phải cùng gieo xuống đó những hạt giống của chung thuỷ, cảm thông, yêu thương, nhường nhịn và trách nhiệm.

Không thể hôm nay gieo sự vô tâm, ngày mai lại mong gặt được yêu thương.
Không thể gieo phản bội mà mong nhận lại thuỷ chung.
Không thể gieo tổn thương hết lần này đến lần khác mà mong mái nhà ấy mãi bình yên.

Hôn nhân không thể xây bằng một bàn tay.

Nếu một người xây mà một người cứ đập, thì lâu đài đẹp đến đâu rồi cũng có ngày thành đổ nát.

Và nếu bạn đã cố gắng sống tử tế, đã hết lòng vun đắp nhưng người kia vẫn chọn làm tổn thương bạn, thì cũng đừng vì thế mà biến mình thành một con người khác.

Có những người bước vào đời ta không phải để đi cùng ta đến cuối con đường, mà để trả một món nợ, dạy ta một bài học, rồi rời đi.

Hết duyên không đáng sợ.Đáng sợ nhất là vì một người hết duyên mà ta đánh mất luôn cái Đức của chính mình.

Khổ đau trong tình yêu đôi khi giống như một cây thập giá mà mỗi người phải mang qua một đoạn sa mạc của đời mình.

Nhưng mang thập giá không có nghĩa là phải cam chịu mọi tổn thương.

Có những lúc yêu thương là ở lại.
Nhưng cũng có những lúc yêu thương chính mình là biết dừng lại.

Điều quan trọng không phải cuộc hôn nhân ấy cuối cùng còn hay mất, mà là sau tất cả những gì đã trải qua, tâm của bạn trở nên sáng hơn hay tối hơn, bao dung hơn hay oán hận hơn, trưởng thành hơn hay tan vỡ hơn.

Có thể hôm nay, khi đang ở giữa khổ đau, bạn chưa hiểu hết những điều này.

Nhưng rồi sẽ có một ngày, khi ngoảnh đầu nhìn lại, bạn sẽ nhận ra:

Có những người rời khỏi đời mình không phải để lấy mất hạnh phúc của mình, mà để khép lại một đoạn nhân duyên đã hoàn thành.

Có những nỗi đau không đến để huỷ hoại ta, mà để thay cho ta một tấm áo mới.

Bởi cách chúng ta đi qua khổ đau quan trọng hơn chính nỗi khổ đau ấy.

Giữ được lòng thiện khi bị tổn thương.
Giữ được tử tế khi bị phụ bạc.
Giữ được tỉnh thức khi tình yêu đổi thay.

Ấy mới là tu trong tình yêu.

Và khi một người đã đủ Đức, đủ Trí và đủ Tâm, họ sẽ hiểu rằng:

Chân ái không phải là tìm được một người không bao giờ khiến mình đau.
Chân ái là hai người biết trân trọng cái duyên đã đưa mình gặp nhau, biết cùng nhau vun bồi cái Đức để khỏi biến tình yêu thành một món nợ.

CHIẾC CHÌA KHÓA HÓA GIẢI KHỔ ĐAU

CHIẾC CHÌA KHÓA HÓA GIẢI KHỔ ĐAU

Trong đời người, ai rồi cũng có lúc bị đẩy vào một đoạn đường tưởng như không còn lối thoát. Công việc xuống dốc, tiền bạc túng thiếu, nợ nần chồng chất, gia đạo bất an, con cái khó dạy, vợ chồng chẳng còn tiếng nói chung… Có những nỗi khổ đến dồn dập khiến con người mất phương hướng, sinh mặc cảm, oán trách số phận, thậm chí không còn tin rằng ngày mai sẽ tốt đẹp hơn. Nhưng càng ở trong bóng tối, ta càng phải tự hỏi: Khổ đau đến để nhấn chìm mình, hay đang muốn dạy mình một điều gì đó?

Theo sự chiêm nghiệm của tôi, phía sau nhiều nỗi khổ luôn có những nguyên nhân sâu xa mà đôi khi chính ta cũng không nhìn thấy hết. Người tin vào nhân quả gọi đó là nghiệp; người nhìn bằng lẽ đời có thể gọi đó là hệ quả của những lựa chọn, hành động và duyên cảnh đã tích tụ từ trước. Rất nhiều người tìm đến tôi khi đã cùng đường, mong có một phương pháp nào đó giúp mọi chuyện lập tức đổi thay. Nhưng tôi chưa bao giờ tin rằng có một “phép màu” có thể thay con người giải quyết tất cả. Tôi chỉ có thể trao cho họ một chiếc chìa khóa: TU — tức là quay về sửa chính mình.

Con đường ấy không dễ. Muốn một thanh sắt trở thành lưỡi kiếm, nó phải chịu nung trong lửa và chịu từng nhát búa rèn. Con người cũng vậy, có những bài học chỉ khi đi qua đau khổ mới hiểu được. Có những tính xấu chỉ khi trả giá mới chịu sửa. Có những điều tưởng là mất mát, nhiều năm sau nhìn lại mới nhận ra chính nó đã cứu mình khỏi một con đường sai. Nghịch cảnh đôi khi không phải bức tường chặn đường, mà là cái lò luyện tâm. Điều quan trọng không chỉ là ta đã khổ bao nhiêu, mà sau nỗi khổ ấy, ta trở thành người như thế nào.

Tu vốn chẳng phải điều gì quá xa xôi. Tu trước hết là sửa. Sửa cái Tâm còn tham, sửa cái Tính còn nóng, sửa sự ích kỷ, đố kỵ, sân hận và những thói quen đang làm tổn thương chính mình lẫn người khác. Rồi từng ngày tìm lại những điều thiện lành vốn có trong con người: Kiên Nhẫn, Bao Dung, Yêu Thương, Bác Ái, Hiếu Sinh, Hy Sinh và Biết Ơn. Khi tâm thay đổi, cách nhìn thay đổi; khi cách nhìn thay đổi, lựa chọn cũng thay đổi; và khi lựa chọn thay đổi đủ lâu, cuộc đời tất nhiên sẽ dần rẽ sang một hướng khác. Người sống thiện cũng dễ kết được thiện duyên, gặp được người tốt, tránh được nhiều quyết định sai lầm và tự tạo thêm phúc lành cho ngày mai.

Tôi đã chứng kiến những người từng đi qua những tháng năm rất tối, từng phạm sai lầm, từng sống trong oán hận và tuyệt vọng, nhưng rồi cuộc đời họ bắt đầu đổi khác từ ngày họ chịu quay lại nhìn chính mình. Không phải sáng tu chiều đã hết nợ, hôm nay làm thiện ngày mai lập tức giàu sang. Sự chuyển hóa chân thật không phải một cuộc mặc cả với Trời Đất. Nó bắt đầu từ việc con người không còn tiếp tục gieo thêm nguyên nhân của đau khổ, rồi kiên trì gieo những nhân mới tốt đẹp hơn. Hạt giống cần thời gian để nảy mầm; Đức cũng cần thời gian để thành Phúc.

Bởi vậy, khi nghịch cảnh tìm đến, đừng vội xem nó là dấu chấm hết. Có khi đó chỉ là một bước lùi để lấy đà bước qua vực sâu. Nếu hôm nay bạn đang khổ, hãy thử thôi hỏi: “Tại sao chuyện này lại xảy đến với tôi?”, mà hỏi một câu khác: “Nỗi khổ này đang muốn tôi thay đổi điều gì?” Chỉ một câu hỏi ấy thôi, bạn đã bắt đầu chuyển mình từ người chịu đựng số phận thành người có khả năng cải biến cuộc đời.

Hãy kiên trì luyện Đức. Mỗi ngày soi lại mình một chút, nhận ra một lỗi thì sửa một lỗi; bớt một phần sân hận, thêm một phần bao dung; bớt một lời làm đau người khác, thêm một việc khiến người khác được an vui. Đó cũng là một cách tu. Tâm bớt loạn thì Định sinh; tâm có Định thì Trí sáng. Và đôi khi, điều kỳ diệu lớn nhất của tu tập không phải làm cho thế gian lập tức thuận theo ý mình, mà là khiến chính mình đủ sáng để đi qua một thế gian không phải lúc nào cũng như ý.

Đến một ngày nhìn lại, bạn có thể sẽ biết ơn chính những tháng năm từng khiến mình đau đớn. Bởi nếu không có lửa, chưa chắc đã có vàng ròng; nếu không có giông bão, chưa chắc rễ cây đã cắm sâu vào đất.

Khổ đau không nhất thiết là nơi cuộc đời kết thúc.Nó có thể chính là nơi một con người khác trong bạn bắt đầu được sinh ra.

Và chiếc chìa khóa mở cánh cửa ấy chưa từng nằm trong tay bất kỳ ai khác.

Nó nằm trong chính Tâm mình.

Cứ tưởng giàu là phước lớn

Xưa giờ chúng ta cứ tưởng có nhiều tiền là thành công, phước nhiều, cho nên ta cố gắng để cho giàu thật giàu, tích thật nhiều tiền, thậm chí có người còn bán cả lương tâm, xem rẻ giá trị của bản thân để kiếm tiền. Nhưng có lẽ bạn đã lầm rồi! Nếu bạn chỉ xem tiền là phương tiện giúp bạn xây dựng bình an hạnh phúc thì lúc này tiền mới có giá trị. Còn nếu bạn xem nó là mục đích sống, ý nghĩa đời người… thì coi chừng bạn đang bị tiền cám dỗ sa lầy vào sự vô minh mà đánh mất hạnh phúc bình an! Bạn phải trả lời được những câu hỏi: 

  • Tiền kiếm được là tiền phước hay tiền nghiệp. Tiền sạch hay tiền bẩn? 
  • Tiền kiếm được có giúp bạn giàu có hơn về thời gian, sức khoẻ, vui vẻ bên gia đình, tạo được phước… ?
  • Tiền kiếm được có giúp con cái có được nền tảng vững hơn hay làm chúng hư đi do hưởng thụ và trở nên lười biếng. ?
  • Tiền kiếm được của bạn giúp đỡ được bao nhiêu người? Khi chết bạn mang theo được bao nhiêu? 
  • Thậm chí bạn còn phải nghĩ tới việc tiền của bạn kiếm được khiến cho bao nhiêu người đau khổ, mất nhà mất cửa… ? 

Không trả lời được những câu hỏi này thì kiếm tiền chẳng khác gì như con thiêu thân. Và ta cũng thấy rõ ràng hơn việc một người có nhiều tiền chưa hẳn là họ có Phúc đâu! Nhiều khi Lộc của họ dành cho 10 kiếp sống, họ làm ác gom lại và xài hết trong 1 kiếp người, rồi 9 kiếp còn lại làm ăn mày! Cái này là có khả năng xảy ra đó! Tôi không hù doạ đâu! 

Thật bạn kiếm được tiền đủ để chăm lo cho gia đình yên ổn, tiền sạch, rồi có cơ hội thì san sẻ bớt một phần cho tha nhân… như vậy là tuyệt vời lắm rồi. Cố sống cố chết chạy theo đồng tiền làm gì trong khi mình vẫn còn nhiều lựa chọn. Tất nhiên, tôi nói đây không phải để bạn buông xuôi không cố gắng làm giàu nữa… bạn hãy cố gắng vì giàu không phải là cái tội. Giàu như thế nào và bằng cách nào mới quan trọng. Biết giới hạn không có nghĩa là bạn dừng cố gắng! Nhưng hãy nhớ! 

Hãy cố gắng trong sự sáng suốt. 

Cố gắng trong tình yêu thương

Từ bi và bác ái! 🙏🙏🙏