Làm thầy bói, thầy tâm linh… mà nhận tiền của bá tánh thập phương là mang nghiệp nặng! 

Làm thầy bói, thầy tâm linh… mà nhận tiền của bá tánh thập phương là mang nghiệp nặng! 

Đó là câu phán của những người chưa bao giờ làm thầy hoặc của những người đang làm thầy nhưng tự thấy mình “thanh cao”, “đạo đức”, nhà sẵn có điều kiện vật chất, thời gian rảnh rỗi nhiều, không phải chăm lo cho gia đình… có tâm phân biệt giữa thầy tâm linh và thầy tu, ví dụ: tu sĩ nhận tiền cúng dường của bá tánh thì được, còn thầy tâm linh nhận tiền của tín chủ thì không được, vì tu sĩ thanh cao hơn, thầy tâm linh bị định kiến tà đạo mê tín phán xét. Đó đều là tâm chấp kiến. 

Thực ra, mọi việc rất đơn giản. Thầy nào thì cũng là con người như bao người: cũng phải chạy ăn từng bữa, phải có trách nhiệm với gia đình, thậm chí thời nay còn phải có trách nhiệm với xã hội thông qua sự đóng góp tinh thần và vật chất, như đóng thuế để duy trì hoạt động. 

Cái Tâm làm nghề mới quan trọng chứ không phải nhận hay không nhận tiền. Nhiều người nhận tiền nhưng đem lại giá trị cho cộng đồng tốt hơn gấp trăm vạn lần người miễn phí nhưng chỉ bày người ta tầm bậy tầm bạ. Nhận tiền mà được việc thì phước lớn hơn nhiều không nhận mà phá hoại bởi vô minh. 

Cứ thử nghĩ, nếu một người thầy tâm linh không nhận tiền ai mà ban ngày người đó đi thồ đá, thợ xây, làm những công việc nặng nhọc, căng thẳng về đầu óc… để kiếm tiền mà sống lo cho gia đình rồi về làm thêm tâm linh thì còn sức mà làm hay không? Có làm được cũng không chuyên chú, thiếu trách nhiệm và không hiệu quả. 

Nên cần có những suy nghĩ thực tế trong ngành này. Đó là một ngành thật sự chính đáng ! Đến lúc phải nhìn nhận đúng vị trí vai trò của ngành tư vấn định hướng tâm linh trong xã hội. Phải định vị nó đúng tầm thì mình mới có thể công khai hoạt động, được phép và có đóng góp cho xã hội. Đây là giá trị nghề nghiệp mang lại chứ không phải sự mơ hồ cố tình làm cao siêu cái căn cốt của giới thầy bà lên rồi trốn chui trốn nhủi không thể đối diện với thực tại và pháp luật. 

Nhận tiền của bá tánh thì cố gắng làm được việc cho bá tánh. Cái Tâm như thế nào mới quan trọng chứ không phải cái định kiến quan trọng hơn. Bởi mọi sự trên đời đều có hai mặt như đồng xu. Phải nhìn nó một cách tương đối. 

Người xưa nói có thực mới vực được đạo là vậy. Nếu tư tưởng quá mơ hồ không thực tế sẽ đu dây không thể nhập được đạo. Cũng như bị cuốn vào tiền tài danh lợi không thấy được rằng nó chỉ là phương tiện mà lại đánh đổi linh hồn mình để thoả mãn cái tham sân si thì cũng nguy hiểm không kém. 

Con đường Trung Đạo là thấy được điểm dừng, thấy được giới hạn, nhận rõ chân tướng và vận hành theo duyên. Đây là pháp tu nhập thế, và đôi khi nó còn khó tu hơn cả việc vào chùa hay đi khất thực. Bởi nó phải đối diện với nhiều cám dỗ, làm chủ tham sân si, mà những thứ năng lượng tiêu cực từ đời thì toả ra mỗi ngày… 

Nhưng khó không đồng nghĩa với không tu được. Chỉ cần ngộ ra là sẽ bắt đầu hành trình này. 

#dichsuthuyngo 

Sấm Tý 🐭🐭🐭

Sấm Tý 🐭🐭🐭

Nghe vẻ nghe ve

Nghe vè Giáp Tý 

Đặt tin sai chỗ

Bao, túi rỗng không 

Bính Tý vợ chồng 

Ếch ngồi đáy giếng 

Canh Tý cấu kết 

Tranh tụng- kiện thưa ! 

Mậu Tý chia đôi 

Một trời tăm tối 

Nhâm Tý tiến tới 

Rực rỡ sắc màu 

Gương soi mái đầu 

Tháng năm Ngọ hý!

#12congiap #tuvi12congiap #tuvi #samngonthapnhilinh 

Sống Thẳng Bị Ghét

SỐNG THẲNG BỊ GHÉT – SỐNG QUÂN TỬ BỊ HẠI, NHƯNG TRỜI LẠI THƯƠNG

Có một điều rất lạ trong cuộc đời:

Người sống gian dối thường dễ hòa nhập với đám đông.
Người sống ngay thẳng lại hay bị soi xét, công kích và hiểu lầm.

Từ xưa đến nay vẫn vậy.

Ở đâu có ánh sáng thì ở đó có bóng tối.
Ở đâu có người sống vì đạo nghĩa thì ở đó cũng có người sống vì tư lợi.

Có những người gặp người giàu thì cúi đầu nịnh bợ, gặp người yếu thế lại tỏ ra khinh thường.
Trước lợi ích thì tranh giành không nhường ai, nhưng khi cần đứng ra bảo vệ lẽ phải lại tìm cách tránh né.

Điều đáng nói là họ thường không thích người quân tử.

Không phải vì người quân tử làm hại họ.

Mà vì sự ngay thẳng của người quân tử giống như một tấm gương.
Tấm gương ấy vô tình phản chiếu những điều mà họ không muốn nhìn thấy trong chính mình.

Người sống có đạo nghĩa thường trọng chữ tín hơn lợi ích.
Điều gì không phải của mình thì không lấy.
Điều gì sai thì không cố tình biện minh.

Họ có thể không khéo léo trong việc lấy lòng người khác.
Có khi nói thẳng quá nên mất lòng.
Có khi vì giữ nguyên tắc mà bị cô lập.

Nhưng họ chọn sống thật với lương tâm hơn là sống vừa lòng tất cả mọi người.

Bởi vậy, người quân tử thường không có con đường dễ đi.

Họ có thể bị nói xấu.
Có thể bị hiểu lầm.
Có thể bị thiệt thòi trước mắt.

Thậm chí đôi lúc còn trở thành mục tiêu của sự đố kỵ và công kích chỉ vì không chịu thuận theo cái sai.

Nhưng điều đáng quý là sau tất cả những va chạm ấy, họ vẫn giữ được bản tâm.

Họ không vì bị đối xử tệ mà trở nên cay nghiệt.
Không vì bị hãm hại mà học cách hãm hại người khác.
Không vì bị phản bội mà đánh mất lòng tin vào điều thiện.

Người như vậy có thể chịu thiệt về lợi ích, nhưng lại được lợi về phúc đức.

Tâm an thì trí sáng.

Sống chân thành thì ngủ ngon.

Kiếm đồng tiền sạch thì tiêu cũng nhẹ lòng.

Không mang điều khuất tất trong tâm nên chẳng phải thấp thỏm lo sợ một ngày nào đó sự thật bị phơi bày.

Cuộc sống của họ có thể không quá ồn ào, nhưng thường bền vững.

Bạn bè không nhiều, nhưng người ở lại đều là những người thật lòng.

Ngược lại, có những người tưởng rằng hãm hại được người khác là chiến thắng.

Nhưng cái giá phải trả thường âm thầm hơn họ nghĩ.

Khi lòng người chỉ còn ganh ghét, mưu tính và tranh đoạt, phúc khí cũng dần hao mòn theo năm tháng.

Tiền bạc có thể kiếm được rất nhanh.

Danh vọng có thể đến rất sớm.

Nhưng nếu không có đức để giữ, mọi thứ cũng dễ dàng rời đi như lúc nó đến.

Cho nên, sống quân tử chưa bao giờ là con đường dễ.

Đó là con đường có thể nhiều cô đơn, nhiều thử thách và không ít lần chịu thiệt.

Nhưng đó cũng là con đường giúp con người giữ được phẩm giá của mình giữa một thế giới đầy biến động.

Bởi cuối cùng, điều làm nên giá trị của một con người không phải là họ sở hữu bao nhiêu, mà là họ đã sống như thế nào.

Trời Đất có thể không thưởng ngay.

Người đời có thể chưa hiểu ngay.

Nhưng nhân quả chưa từng bỏ sót một ai.

Người quân tử giống như viên kim cương thô.

Có thể không lấp lánh giữa đám đông.

Có thể bị phủ bụi bởi thời gian.

Nhưng giá trị thật của nó không vì lời khen chê mà thay đổi.

Sống thẳng có thể bị người ghét.

Sống quân tử có thể bị người hại.

Nhưng người giữ được thiện tâm đến cuối cùng, thường là người được cuộc đời đối đãi bằng cách rất riêng.

CỨU VẬT, VẬT TRẢ ƠN

CỨU VẬT, VẬT TRẢ ƠN

Có những bài học không nằm trong sách vở.

Đôi khi chỉ cần nhìn cách một con vật sống, ta cũng hiểu thêm về nhân quả, duyên lành và nghĩa tình trong cuộc đời.

Loài vật không nói được tiếng người.
Nhưng chúng thường ghi nhớ ân tình theo cách rất riêng.

Một bát cơm lúc đói.
Một lần được cứu sống.
Một chút thương xót giữa lúc cùng đường.

Đối với chúng, đó là điều không dễ quên.

Trong khi đó, con người có khi được giúp đỡ rất nhiều, nhưng vẫn có thể quay lưng, quên nghĩa.

Bởi vậy mới thấy, lòng biết ơn không nằm ở trí khôn nhiều hay ít.
Nó nằm ở cái tâm.


VÌ SAO CON VẬT ĐẾN VỚI ĐỜI TA?

Có người từng hỏi:

Giữa ta và những con vật đang sống bên cạnh mình, liệu có phải chỉ là sự tình cờ?

Thật khó để trả lời.

Nhưng không phải ngẫu nhiên mà một con chó cứ quấn quýt bên ta.
Không phải ngẫu nhiên mà một con mèo lạc đường lại chọn đúng mái nhà ấy để nương thân.

Trong đời này, có những cuộc gặp gỡ tưởng chừng rất nhỏ, nhưng có thể bắt nguồn từ những nhân duyên rất xa.

Có những con vật sống hết lòng với chủ.
Có những con vật dường như chấp nhận chịu thiệt thòi để bảo vệ người nuôi dưỡng mình.

Chúng không nói được.
Nhưng duyên nghiệp vẫn âm thầm vận hành theo cách của nó.


CHUYỆN NHỎ, NHƯNG ĐẠO LÝ THÌ KHÔNG NHỎ

Ngày trước, tôi từng xin cha mẹ đừng giết ba con chuột bắt được trong nhà.

Tôi mang chúng ra một nơi thật xa rồi thả đi.

Trước khi thả, tôi chỉ khấn nhẹ:

“Hãy rời khỏi nơi này. Đừng quay lại nữa, để mọi người không phải tạo thêm nghiệp sát.”

Từ đó về sau, trong nhà không còn cảnh chuột phá phách như trước.

Tôi không cho rằng đó là điều kỳ lạ.

Tôi chỉ nghĩ rằng khi lòng người bớt đi một phần ác ý, mọi việc đôi khi cũng thay đổi theo hướng nhẹ nhàng hơn.

Có lần khác, người ta đặt bẫy chim trong khu vực tôi ở.

Tiếng chim kêu vang lên nghe rất xót xa.

Tôi chỉ biết cúi đầu cầu nguyện:

“Xin cho những sinh linh này được thoát nạn.”

Sau đó, đàn chim vẫn bay về, nhưng không còn sa vào bẫy như trước.

Tôi không xem đó là phép màu.

Tôi chỉ tin rằng một tấm lòng chân thành luôn có sức cảm hóa mà ta không nhìn thấy được.


LOÀI VẬT ĐÁNG THƯƠNG HƠN TA TƯỞNG

Con vật phá phách vì đói.

Con vật tranh giành vì bản năng sinh tồn.

Chúng không tính toán.
Không mưu mô.
Không cố ý hại người để thỏa mãn lòng tham.

Còn con người thì khác.

Ta có học thức.
Có đạo lý.
Có khả năng phân biệt đúng sai.

Nhưng nhiều khi lại làm tổn thương nhau vì ganh ghét, ích kỷ hay tham vọng.

Bởi vậy, lòng từ bi không phải để dành cho riêng con người.

Nó nên được mở rộng đến mọi sinh linh.

Khi không cần phải sát hại, hãy tránh sát hại.

Khi có thể cứu giúp, hãy cứu giúp.

Khi có thể buông tha, hãy buông tha.

Một niệm thiện rất nhỏ đôi khi cũng đủ làm thay đổi rất nhiều điều.


SÁT SINH VÌ MIẾNG ĂN, CỨU SINH VÌ LÒNG THIỆN

Con người sống thì phải ăn.

Đó là điều khó tránh.

Ai cũng mang theo những giới hạn của riêng mình.

Nhưng giảm được điều gì gây tổn hại cho muôn loài thì nên giảm.

Tránh được điều gì tạo thêm nghiệp thì nên tránh.

Thương được sinh linh nào thì cứ thương.

Dù chỉ là một con chim nhỏ bên vệ đường.
Một chú mèo hoang ngoài ngõ.
Hay một con vật đang run rẩy trong nỗi sợ hãi.

Chúng cũng biết đau.
Biết sợ.
Biết tìm đường sống.

Và cũng mong được đối xử bằng sự tử tế.


GIEO LÒNG THƯƠNG, HOA PHÚC TỰ NỞ

Làm điều thiện không nhất thiết phải bắt đầu từ những việc lớn lao.

Đôi khi chỉ là:

Đỡ một sinh linh đang gặp nạn.

Mở cho nó một con đường sống.

Hoặc đơn giản là nói một câu:

“Thả nó đi.”

Những điều tưởng chừng rất nhỏ ấy không mất đi.

Chúng âm thầm trở thành hạt giống thiện lành trong cuộc sống của mỗi người.

Rồi đến một ngày nào đó, chính những hạt giống ấy sẽ nở thành quả ngọt.

Có khi là sự bình an.

Có khi là sự may mắn.

Có khi là một sự che chở vô hình trong lúc khó khăn nhất.


LỜI KẾT

Muốn biết một người có phước hay không, đừng chỉ nhìn vào tiền bạc hay địa vị.

Hãy nhìn cách họ đối xử với những sinh linh yếu thế nhất.

Người có lòng thương thường không nghèo phước.

Người biết buông tha thường nhận được sự buông tha.

Người biết cứu giúp thường gặp người cứu giúp.

Và người sống bằng tình thương sẽ không bao giờ thật sự cô độc.

Cứu vật, vật trả ơn.

Cứu sinh, sinh trả phúc.

Gieo thiện lành hôm nay, rồi thiện lành sẽ tìm đường quay trở lại.

TIỀN CÓ THỂ HƠN NGƯỜI TA, NHƯNG ĐỨC THÌ CHƯA CHẮC 💰💰💰

TIỀN CÓ THỂ HƠN NGƯỜI TA, NHƯNG ĐỨC THÌ CHƯA CHẮC

THẾ NÀO MỚI LÀ LỘC CAO QUÝ?

Trong cuộc sống, nhiều người quen nhìn vào tiền bạc để đánh giá giá trị của một con người.

Ai giàu thì được ngưỡng mộ.
Ai nghèo thì dễ bị xem thường.

Nhưng tiền nhiều không đồng nghĩa với đức lớn.

Tiền bạc chỉ là một dạng phước mà mỗi người đang được thụ hưởng trong một giai đoạn nào đó của cuộc đời. Còn phẩm hạnh mới là thứ quyết định giá trị thật sự của một con người.

Có người kiếm được rất nhiều tiền, giữ chức vụ cao, sống trong sự hào nhoáng mà người khác nhìn vào đều ao ước.

Nhưng nếu đồng tiền ấy được tạo ra từ sự gian dối, lừa lọc, chèn ép hay làm tổn hại người khác, thì cái được chỉ là tiền bạc, còn cái mất lại là phước đức.

Tiền có thể tăng lên từng ngày.

Nhưng nghiệp cũng âm thầm tăng theo từng ngày.

Ngược lại, có những người lao động bình dị.

Họ làm việc dưới nắng mưa, đổi sức lực lấy từng đồng tiền chân chính. Cuộc sống có thể không dư dả, nhưng mỗi đồng tiền họ làm ra đều sạch sẽ và ngay thẳng.

Đó cũng là một loại lộc.

Một loại lộc tuy không ồn ào, không hào nhoáng, nhưng rất đáng quý.

Bởi vậy, đừng vội đánh giá một con người chỉ qua số tiền họ đang có.

Có người giàu tiền nhưng nghèo nhân cách.

Có người không dư dả vật chất nhưng lại giàu lòng tử tế.

Một người mặc áo cũ nhưng sống ngay thẳng vẫn đáng kính hơn kẻ khoác lên mình vẻ ngoài sang trọng mà tâm đầy mưu tính.

Có những điều người đời không nhìn thấy.

Nhưng nhân quả thì thấy.

Có những việc thiên hạ không biết.

Nhưng lương tâm và Trời Đất đều biết.

Tiền bạc không phải thước đo cuối cùng của giá trị con người.

Chức vị cũng không phải tấm giấy bảo chứng cho sự cao quý.

Giàu mà thiếu đức thì đáng lo.

Nghèo mà giữ được nhân cách thì đáng trọng.

Tài năng mà không có đạo đức có thể gây hại cho rất nhiều người.

Nhưng một người sống thiện lành, dù tài năng bình thường, vẫn có thể mang lại lợi ích cho gia đình và xã hội.

Nếu hôm nay bạn vẫn đang lao động chân chính, vẫn sống bằng công sức của mình, vẫn giữ được sự lương thiện giữa cuộc đời nhiều cám dỗ, thì đó đã là một loại phúc lớn.

Có thể bạn không giàu bằng người khác.

Nhưng bạn đang tích lũy thứ quý giá hơn tiền bạc.

Đó là phước đức.

Tiền bạc có thể để lại cho con cháu một thời.

Còn phước đức có thể nâng đỡ nhiều thế hệ.

Tiền mua được nhiều thứ.

Nhưng không mua được sự bình an trong tâm hồn.

Chỉ có đức hạnh mới làm được điều đó.

Sấm Thìn 🐉🐉🐉

Sấm Thìn 🐉🐉🐉🐉🐉 

Nghe vẻ nghe ve 

Giáp Thìn vui vẻ !

Bính Thìn trở quẻ 

Mậu Thìn âu lo ! 

Canh Thìn gặp bò 

Nhâm Thìn chuyển đổi 

Mặt như hát bội 

Những vở tuồng hay ! 

Con trâu kéo cày 

Ước mơ thành thị ! 

#dichsuthuyngo #tuvi12congiap #12congiap #tuvi 

Tâm Bất Biến Giữa Dòng Đời Vạn Biến ☯️

TÂM BẤT BIẾN GIỮA DÒNG ĐỜI VẠN BIẾN LÀ GÌ?

Khi bão tố kéo đến, những cánh chim nhỏ vội vã tìm nơi trú ẩn.

Còn đại bàng lại dang rộng đôi cánh, bay ngược chiều gió.

Không phải vì nó không biết sợ.
Mà vì nó hiểu rằng có những độ cao chỉ đạt tới khi dám đi qua giông bão.

Nhưng đại bàng cũng không sinh ra đã mạnh mẽ.

Nó từng nhiều lần chao đảo, từng rơi xuống vực sâu khi đôi cánh còn non yếu.
Bão tố không tạo ra đại bàng.
Bão tố chỉ giúp bộc lộ ai đủ sức trở thành đại bàng.

Khi tiếng động lớn bất ngờ vang lên, nhiều loài vật phản ứng theo bản năng.

Nhưng có những sinh vật chậm rãi đến mức tưởng như thờ ơ với mọi thứ xung quanh.

Như loài rùa.

Trước thức ăn, nó không lao tới ngay.
Trước biến động, nó không vội phản ứng.

Không phải vì chậm chạp,
mà vì nó đã quen với nhịp sống của sự quan sát và kiên nhẫn.

Có những điều, càng vội càng sai.
Có những việc, càng bình tĩnh càng sáng suốt.

Gió lớn có thể làm gãy những cành cây khô cứng.

Nhưng những nhành liễu mềm mại lại có thể tồn tại sau giông bão.

Nhiều người cho rằng mềm là yếu.

Thực ra không phải.

Có những sức mạnh không nằm ở sự đối đầu,
mà nằm ở khả năng thích nghi.

Liễu không thắng gió bằng sự cứng rắn.
Liễu vượt qua gió bằng sự uyển chuyển.

Đó cũng là một loại bản lĩnh.

Con người cũng vậy.

Người chưa rèn luyện nội tâm thường sợ hãi trước biến cố.

Người đã trải qua nhiều thăng trầm lại nhìn nghịch cảnh bằng một ánh mắt khác.

Họ hiểu rằng:

Khó khăn không phải lúc nào cũng xuất hiện để đánh gục ta.

Đôi khi, nó chỉ đến để cho ta thấy mình thực sự là ai.

Mất mát giúp ta biết điều gì là quan trọng.

Thử thách giúp ta biết giới hạn của bản thân nằm ở đâu.

Nghịch cảnh giúp ta trưởng thành theo cách mà thuận cảnh không thể làm được.

Tâm bất biến không phải là vô cảm.

Cũng không phải là cố tỏ ra mạnh mẽ trước mọi đau thương.

Tâm bất biến là khi:

  • Vẫn giữ được lương tâm giữa những cám dỗ.
  • Vẫn giữ được sự tỉnh táo giữa những hỗn loạn.
  • Vẫn giữ được điều thiện lành khi xung quanh đầy hơn thua và tranh chấp.

Đời người vốn luôn thay đổi.

Hôm nay có thể là nắng đẹp.
Ngày mai có thể là giông bão.

Ta không thể kiểm soát hết mọi hoàn cảnh xảy ra với mình.

Nhưng ta có thể giữ cho tâm mình không bị cuốn trôi theo những biến động ấy.

Bởi sau cùng, thứ cần gìn giữ nhất trong cuộc đời này không phải là tiền bạc, danh vọng hay hoàn cảnh.

Mà là chính mình.

Giữ được mình, rồi mọi thứ khác vẫn còn cơ hội để bắt đầu lại.

Sấm Quý Dậu 🐔🐔🐔

Quý Dậu sấm 8 quẻ tháng 5 

🕊️🕊️🕊️🕊️🕊️

Gà con vừa nở còn non yếu 

Chồng vợ đừng quên chữ Nghĩa Tình 

Mẹ đất bao dung che chở vật 

Dang dang díu díu Nghiệp VÔ MINH

Từ từ mà chắc đừng ham vội ! 

Nuôi cái miệng ăn, nuôi tánh linh 

Lửa dục hay là đèn dọi sáng ?

Tu hành tinh tấn chẳng rời Kinh ! 

THỜ CÚNG GIA TIÊN – TRỌNG Ở TÂM, KHÔNG Ở GIỚI

THỜ CÚNG GIA TIÊN – TRỌNG Ở TÂM, KHÔNG Ở GIỚI

Từ lâu, nhiều người vẫn cho rằng việc thờ cúng gia tiên là trách nhiệm của con trai, của trưởng nam hay cháu đích tôn trong dòng họ.

Quan niệm ấy hình thành từ hoàn cảnh xã hội ngày trước, khi người đàn ông thường giữ vai trò chính trong gia đình. Nhưng nếu chỉ nhìn vào hình thức mà quên đi ý nghĩa cốt lõi của việc thờ cúng thì rất dễ đánh mất điều quan trọng nhất.

Điều quan trọng không phải là nam hay nữ.

Điều quan trọng là có Tâm hay không có Tâm.

Gia tiên không cần con cháu tranh nhau một vị trí trước bàn thờ. Điều các bậc tiền nhân mong mỏi hơn cả là con cháu biết sống hiếu kính, biết giữ gìn đạo đức và nhớ đến cội nguồn của mình.

THỜ CÚNG LÀ NHỚ ƠN – KHÔNG PHẢI XIN XỎ

Nhiều người đứng trước bàn thờ chỉ biết cầu xin.

Xin tiền tài.
Xin may mắn.
Xin bình an.
Xin công việc thuận lợi.

Nhưng lại ít khi tự hỏi:

Mình đã sống thế nào để xứng đáng với những điều mình mong cầu?

Ý nghĩa sâu xa của việc thờ cúng không phải là xin thêm phúc.

Mà là để nhắc nhở bản thân nhớ đến công lao của tổ tiên, ông bà, cha mẹ.

Khi biết nhớ ơn, con người sống khiêm nhường hơn.

Khi biết nhớ ơn, con người sống tử tế hơn.

Một nén nhang thật sự có ý nghĩa khi nó đi cùng với một đời sống thiện lành.

AI XỨNG ĐÁNG ĐỨNG TRƯỚC BÀN THỜ?

Không phải cứ là trưởng nam thì mặc nhiên xứng đáng.

Cũng không phải cứ là con gái thì không được quyền thờ cúng tổ tiên.

Người xứng đáng đứng trước bàn thờ là người có lòng hiếu kính, có đạo đức và biết tu sửa bản thân.

Dù là con gái, con rể hay cháu ngoại, nếu sống ngay thẳng, biết trước biết sau và giữ được lòng thành, thì vẫn là niềm an ủi đối với tổ tiên.

Ngược lại, nếu chỉ giữ danh nghĩa mà sống thiếu đạo đức, thiếu trách nhiệm với gia đình, thì việc thờ cúng cũng chỉ còn là hình thức bên ngoài.

HIẾU KHÔNG PHÂN BIỆT NỘI – NGOẠI

Trong huyết mạch của mỗi con người đều có cả bên nội và bên ngoại.

Không có bên nào cao quý hơn bên nào.

Không có tình thân nào đáng trân trọng hơn tình thân nào.

Một người biết kính nhớ ông bà bên nội và biết tri ân ông bà bên ngoại là người đang giữ trọn đạo làm con, làm cháu.

Tâm linh không trọng nam khinh nữ.

Tâm linh cũng không thiên vị nội hay ngoại.

Điều được trân trọng nhất vẫn là lòng hiếu kính chân thành.

KẾT

Thờ cúng gia tiên không phải để xin thêm phúc.

Mà là để nhắc mình đừng làm tổn phúc.

Không phải để cầu được nhiều hơn.

Mà là để sống tốt hơn.

Uống nước nhớ nguồn.
Ăn quả nhớ kẻ trồng cây.

Giữ được lòng biết ơn ấy, thì một nén nhang cũng đủ ấm, một tấm lòng cũng đủ sáng.

Bởi đạo thờ cúng, suy cho cùng, không nằm ở giới tính, không nằm ở danh phận, mà nằm ở nơi Tâm.

— Thuý Ngô

Sấm Tuất

Sấm Tuất tháng 5 âm lịch 

🐺🐺🐺🐺🐺

||:|:: ☯️ ||:|:| 

Quẻ Quy Muội, tượng hình đám cưới 

Đũa lệch đôi, trái chuối – củ khoai 

Hiến dâng của lễ sơ sài 

Tâm thành chẳng có cúng hoài được chi 

Mưu việc lớn, việc gì cũng hỏng 

Bản nhạc hay! thiếu giọng người ca 

Sao Khuê cô quạnh xa xa… 

Thần Nông, Ma Kết… sương ngà ngà bay…