Cứ tưởng giàu là phước lớn

Xưa giờ chúng ta cứ tưởng có nhiều tiền là thành công, phước nhiều, cho nên ta cố gắng để cho giàu thật giàu, tích thật nhiều tiền, thậm chí có người còn bán cả lương tâm, xem rẻ giá trị của bản thân để kiếm tiền. Nhưng có lẽ bạn đã lầm rồi! Nếu bạn chỉ xem tiền là phương tiện giúp bạn xây dựng bình an hạnh phúc thì lúc này tiền mới có giá trị. Còn nếu bạn xem nó là mục đích sống, ý nghĩa đời người… thì coi chừng bạn đang bị tiền cám dỗ sa lầy vào sự vô minh mà đánh mất hạnh phúc bình an! Bạn phải trả lời được những câu hỏi: 

  • Tiền kiếm được là tiền phước hay tiền nghiệp. Tiền sạch hay tiền bẩn? 
  • Tiền kiếm được có giúp bạn giàu có hơn về thời gian, sức khoẻ, vui vẻ bên gia đình, tạo được phước… ?
  • Tiền kiếm được có giúp con cái có được nền tảng vững hơn hay làm chúng hư đi do hưởng thụ và trở nên lười biếng. ?
  • Tiền kiếm được của bạn giúp đỡ được bao nhiêu người? Khi chết bạn mang theo được bao nhiêu? 
  • Thậm chí bạn còn phải nghĩ tới việc tiền của bạn kiếm được khiến cho bao nhiêu người đau khổ, mất nhà mất cửa… ? 

Không trả lời được những câu hỏi này thì kiếm tiền chẳng khác gì như con thiêu thân. Và ta cũng thấy rõ ràng hơn việc một người có nhiều tiền chưa hẳn là họ có Phúc đâu! Nhiều khi Lộc của họ dành cho 10 kiếp sống, họ làm ác gom lại và xài hết trong 1 kiếp người, rồi 9 kiếp còn lại làm ăn mày! Cái này là có khả năng xảy ra đó! Tôi không hù doạ đâu! 

Thật bạn kiếm được tiền đủ để chăm lo cho gia đình yên ổn, tiền sạch, rồi có cơ hội thì san sẻ bớt một phần cho tha nhân… như vậy là tuyệt vời lắm rồi. Cố sống cố chết chạy theo đồng tiền làm gì trong khi mình vẫn còn nhiều lựa chọn. Tất nhiên, tôi nói đây không phải để bạn buông xuôi không cố gắng làm giàu nữa… bạn hãy cố gắng vì giàu không phải là cái tội. Giàu như thế nào và bằng cách nào mới quan trọng. Biết giới hạn không có nghĩa là bạn dừng cố gắng! Nhưng hãy nhớ! 

Hãy cố gắng trong sự sáng suốt. 

Cố gắng trong tình yêu thương

Từ bi và bác ái! 🙏🙏🙏

Hoa không vô cớ mà nở.Quý nhân cũng không vô cớ mà đến.

QUÝ NHÂN – NGƯỜI MANG ÁNH SÁNG GIỮA ĐÊM TỐI

Đời người có những đoạn đường bằng phẳng, nhưng cũng có những lúc rơi xuống tận cùng, tưởng như trước mặt chẳng còn một lối đi. Lạ thay, có người vừa gặp nạn đã có người chìa tay; vừa lâm vào đường cùng đã có người mở lối. Nhưng cũng có người càng khốn khó càng bị lừa dối, lợi dụng; đã ngã xuống rồi vẫn có kẻ ném thêm một hòn đá. Người đời thường gọi sự khác biệt ấy là may mắn. Nhưng theo tôi, phía sau hai chữ may mắn còn có một thứ sâu xa hơn: phước duyên.

Quý nhân không nhất thiết là một người quyền thế, càng không phải lúc nào cũng xuất hiện với dáng vẻ của một ân nhân. Đôi khi quý nhân chỉ là người nói với ta một câu đúng lúc, trao cho ta một cơ hội khi mọi cánh cửa đang đóng lại, hoặc âm thầm kéo ta khỏi một quyết định có thể khiến cả đời hối tiếc. Có những cuộc gặp chỉ kéo dài vài phút nhưng thay đổi cả một đời người. Và biết đâu, bàn tay hôm nay đưa ra cứu mình chính là một bàn tay mà từ rất lâu, bằng cách nào đó, ta từng gieo duyên lành để có ngày gặp lại.

Bởi vậy, muốn đời mình có quý nhân, trước hết hãy học cách trở thành quý nhân của người khác. Thấy người hoạn nạn mà có thể giúp thì giúp; thấy một sinh linh gặp nạn mà có thể cứu thì cứu; thấy ai đang tuyệt vọng mà có thể nói một lời tử tế thì đừng tiếc lời. Đừng tính toán rằng việc thiện ấy rồi sẽ đem lại cho mình điều gì. Một hạt giống khi gieo xuống đất cũng đâu nở hoa ngay ngày hôm sau. Có những phước lành nằm im rất lâu, đến đúng ngày ta bước vào đêm tối nhất mới âm thầm hóa thành một ngọn đèn.

Nếu bạn đã sống qua nhiều năm mà cảm thấy đời mình ít gặp quý nhân, gặp người tốt thì ít mà gặp phản bội lại nhiều, cũng đừng vì thế mà tuyệt vọng hay sinh lòng oán hận. Theo cách nhìn của nhân quả, có thể đó là những duyên cũ đang đến lúc phải trả; cũng có thể nghịch cảnh đang rèn cho bạn sự sáng suốt, bản lĩnh và lòng nhẫn nại mà một cuộc đời quá thuận lợi không thể dạy được. Có người đến để giúp ta, nhưng cũng có người đến để làm đau ta mà giúp ta trưởng thành. Nhìn được đến tầng ấy, đôi khi ta mới hiểu: quý nhân chưa chắc chỉ là người mang hoa đến, có khi chính người từng đẩy ta xuống vực lại buộc ta học cách mọc đôi cánh của mình.

Quý nhân cũng không chỉ nằm ở những mối quan hệ ngoài đời. Với người có niềm tin tâm linh, còn có những sự chở che mà mắt thường không nhìn thấy. Nhưng dù tin vào điều hữu hình hay vô hình, tôi vẫn cho rằng điều quan trọng nhất không phải chạy đi tìm một phép màu, một nghi lễ hay một người nào đó để thay đổi số phận mình. Hãy sửa mình trước. Khi tâm bớt tham, bớt sân, bớt nghi; khi sống biết điều, biết ơn, giữ chữ tín, biết thương người và không làm điều thất đức, tự nhiên những mối quan hệ quanh mình cũng dần thay đổi. Người tử tế dễ nhận ra người tử tế. Thiện tâm lâu ngày sẽ kết thành thiện duyên.

Tôi từng chứng kiến nhiều người khi còn hoang mang thì đi đâu cũng sợ: sợ bị hại, sợ vận xấu, sợ những lời hù dọa về tâm linh. Nhưng từ ngày họ biết quay về sửa tâm, tin sâu vào nhân quả và sống ngay thẳng hơn, cuộc đời lại dần sáng ra. Không phải vì có một phép thuật nào bỗng nhiên thay đổi tất cả, mà vì khi một con người thay đổi từ bên trong, cách họ nhìn người, chọn người, đối xử với người và bước qua nghịch cảnh cũng thay đổi theo. Từ đó, những cánh cửa từng đóng bắt đầu mở, những người nên rời đi sẽ rời đi, còn những người đáng gặp sẽ dần xuất hiện.

Cho nên đừng chỉ cầu mong: “Xin cho đời tôi gặp được quý nhân.” Hãy tự hỏi: “Hôm nay tôi đã làm quý nhân cho ai chưa?” Bởi quý nhân suy cho cùng cũng là một vòng tuần hoàn của lòng thiện. Hôm nay ta che mưa cho một người, biết đâu nhiều năm sau, giữa cơn bão của chính mình, lại có một mái nhà mở cửa. Hôm nay ta cứu một sự sống, ngày mai khi mình lâm nguy, biết đâu lại có một bàn tay vô danh đưa ra. Không ai biết hạt thiện mình gieo sẽ nảy mầm ở đâu, nhưng hạt giống tốt chưa bao giờ là vô nghĩa.

Và đến một ngày, khi đi đủ xa, bạn sẽ hiểu rằng quý nhân lớn nhất của đời mình không phải người đến cứu mình bao nhiêu lần, mà là phước đức mình đã âm thầm tích lũy qua năm tháng. Người có đức đi đến đâu cũng dễ kết thiện duyên; người biết cho đi thường đến lúc cùng đường vẫn còn một cánh cửa; người giữ được ánh sáng trong lòng thì ngay cả giữa đêm tối cũng không hoàn toàn mất phương hướng.

Vì thế, cứ sống tử tế. Cứ gieo nhân lành. Cứ cứu người khi có thể, thương vật khi có duyên, biết ơn người từng giúp mình và bao dung với những điều có thể bao dung.

Đừng chạy khắp thế gian để tìm quý nhân.Hãy sống sao để chính mình trở thành quý nhân của người khác.

Rồi một ngày, giữa đoạn đường tưởng như hoang vu nhất, bạn sẽ thấy một đóa hoa nở bên vách đá.

Và lúc ấy bạn sẽ hiểu:

Hoa không vô cớ mà nở.
Quý nhân cũng không vô cớ mà đến.

Thịnh Suy

Chia sẻ với cộng đồng điều này khá hay! Thông thường chúng ta nghĩ những lúc làm ăn khấm khá, vận phát đi lên thì mới tốt. Còn lúc làm ăn đi xuống, nợ nần, bệnh đau… gọi là vận suy thì chúng cho là xấu. Nếu nghĩ theo cách thông thường thì đúng là như vậy thật. Nhưng không hẳn đâu! Thật ra thì những lúc vận hanh thông đi lên chúng ta hiếm khi học được gì, ngoài việc tiêu phước, hưởng thụ, và dễ sanh tâm kiêu mạn thì rất hiếm người nào giữ được Tâm khiêm hạ, biết làm phước san sẻ giúp đời. Thật chỉ có trong thất bại, vấp ngã, đau khổ, suy thoái… ta mới học được nhiều thứ, mới biết ai là bạn, mới biết điều gì thật sự ý nghĩa… thời kỳ đó người ta mới thật sự đang trả nghiệp nợ và tích phước đức, rèn trí tuệ. Thế nên, bạn đang gặp vận bế tắc suy vi thì đừng nản, mau chóng nhận ra đó là cơ hội để thay đổi chính mình trở nên tốt đẹp hơn. Tôi dám cam đoan với bạn rằng: chỉ cần bạn chịu khó nhẫn nại mà tu sửa bản thân tạo những phúc lành và chịu khó học tập trong giai đoạn này thì sau khi qua vận bạn sẽ gặt hái rất nhiều quả ngọt! Cái gì đến càng muộn thì nó càng lớn. Đừng bao giờ bỏ cuộc! Hãy nhớ! Đang gặp thời thì đừng tự mãn cao ngạo, đang thất thời thì đừng bi quan tiêu cực! Sức mạnh nằm ở trong bạn đang chờ đánh thức! 🙏🙏🙏

Tài Đức đi đôi

  1. Người có đức mà thiếu trí dễ bị lợi dụng; người có trí mà thiếu đức lại dễ trở thành kẻ lợi dụng người khác. Trí và Đức phải cùng sáng, đời người mới đi đúng đường.
  2. Hoài nghi ban đầu chỉ là một hạt bụi trong tâm, nhưng nếu ngày ngày nuôi nó bằng sợ hãi và lời gièm pha, đến một lúc chính ta sẽ chẳng còn nhìn thấy ánh sáng nơi bất kỳ ai.
  3. Đáng sợ nhất không phải người khác nói xấu ta, mà là ta trao quyền cho lời nói của họ phá hủy niềm tin mình đã xây dựng bằng nhiều năm tháng.
  4. Một vết đen không làm cả bức tranh thành màu đen; một khuyết điểm cũng không đủ để kết luận cả một con người là xấu. Trí tuệ nằm ở chỗ nhìn được toàn cảnh trước khi phán xét một phần.
  5. Ly gián kế hiểm độc không phải vì lời nói của kẻ gieo nghi ngờ quá tài tình, mà vì trong lòng người nghe vốn đã có một mảnh đất dành sẵn cho sự đa nghi.
  6. Thời đại mạng xã hội, một lời vu khống có thể đi vòng thiên hạ trước khi sự thật kịp bước ra khỏi cửa. Bởi vậy, người sáng suốt không hỏi “người ta đang nói gì?”, mà hỏi “điều ấy có thật hay không?”.
  7. Đừng vội tin người, nhưng cũng đừng vội nghi người. Không cả tin là trí tuệ, không đa nghi là bản lĩnh; biết kiểm chứng rồi mới phán xét mới là sự sáng suốt.
  8. Người đố kỵ nhìn thấy ánh sáng của người khác liền cho rằng đó là giả tạo; người tự cao nhìn thấy cái đúng của người khác lại tưởng đó là cái sai. Khi tâm đã lệch, mắt nhìn đâu cũng thấy đời lệch theo.
  9. Ta không cần thanh minh với tất cả những người nghi ngờ mình. Việc ta làm, thời gian sẽ trả lời; tâm ta thế nào, nhân quả sẽ ghi. Người nghi ta một, người hiểu ta mười — vậy đã đủ để tiếp tục con đường.
  10. Giữa một thế gian đầy lời đồn và nghi hoặc, hãy giữ Trí để phân định thật – giả, giữ Đức để không làm điều tà, và giữ Niềm Tin để bóng tối ngoài kia không bao giờ tắt được ánh sáng trong lòng mình.

Luật bù trừ

Cứ một người giàu lên sẽ có một người nghèo đi. Có một người cười vui sẽ có một người buồn khóc. Có người sinh ra thì sẽ có một người chết đi. Vũ trụ này vận hành theo cách bù trừ. Thế nên, người giàu có hãy biết chia sẻ và khiêm tốn, người nghèo khó hãy biết cố gắng và tự tin. Bớt chỗ cao để bù cho chỗ thấp. Bớt chỗ thừa bù cho chỗ thiếu. Hồi hướng phúc đức cho vạn vật chúng sanh. Nếu giàu có rồi còn tham nữa, công danh cao rồi còn tự mãn nữa… làm ác rồi còn ác thêm nữa… thì sớm thôi cái hoạ tiêu vong đã tới gần… 🙏🙏🙏

GIÓ THỔI BẰNG ĐẦU NGÓN TAY

GIÓ THỔI BẰNG ĐẦU NGÓN TAY

Thời đại mạng xã hội, đôi khi tay con người nhanh hơn cả suy nghĩ. Chỉ một cái chạm màn hình, một lời bình luận, một lần chia sẻ hay vài câu “ném đá” cũng đủ tạo thành một trận cuồng phong hướng về một người mà ta chưa từng gặp, chưa từng hiểu hết câu chuyện. Người ta có thể phán xét trong vài giây, nhưng người nhận lấy lời ấy đôi khi phải mang vết thương rất lâu. Đó cũng là một dạng vô minh của thời đại: miệng chưa kịp nói thì tay đã viết, trí chưa kịp xét thì tâm đã khởi sân.

Nhưng nếu một ngày chính mình trở thành người đứng giữa thị phi, cũng đừng vội oán trách. Có những điều tiếng là hệ quả của nhân mình từng gieo, cũng có những điều đơn giản là một bài thử trên đường tu tập. Người khác nói gì về ta chưa chắc quyết định được ta là ai; nhưng cách ta phản ứng trước lời họ lại nói rất rõ tâm mình đang ở đâu. Trong một lời phỉ báng có thể có một hạt giống để luyện nhẫn, trong một lần bị tổn thương có thể có một cơ hội để soi lại chính mình. Người đủ tĩnh sẽ không chỉ nhìn thấy kẻ đang làm mình đau, mà còn nhìn thấy bài học ẩn phía sau cái đau ấy.

Trong Kinh Dịch có quẻ Sơn Trạch Tổn. Chữ “Tổn” là giảm bớt, là chịu phần khuyết đi, nhưng đạo lý của Tổn không chỉ nằm ở mất mát. Có lúc chịu thiệt trước mắt lại là cách giữ được cái lớn hơn về sau. Bởi vậy, khi bị công kích mà vẫn giữ được tâm, không vì một câu nói mà sinh thêm mười câu ác khẩu, thì ít nhất ta đã không lấy cái sai của người khác để tạo thêm nghiệp cho chính mình. Người làm tổn thương người khác phải tự chịu trách nhiệm về lời nói và hành vi của họ; còn người biết nhẫn, biết dừng, biết giữ đức thì cái được lớn nhất chính là không đánh mất mình giữa cơn giận dữ.

Xưa kể rằng có hai người thầy, một người là thầy Hoàng, một người là thầy Tư. Đệ tử thầy Hoàng nghe danh thầy Tư thì sinh lòng hơn thua, kéo nhau đến biện thuyết mong hạ bệ ông. Suốt buổi, thầy Tư chỉ im lặng. Đám đệ tử trở về hí hửng khoe rằng mình đã thắng, nào ngờ thầy Hoàng thở dài: “Các ngươi vừa đem đức của mình cho người ta mà còn tưởng mình tài giỏi. Học thêm ba kiếp nữa cũng chưa bằng móng tay ông ấy.” Cả nhóm ngơ ngác, bởi họ chỉ biết cái thắng của lời nói mà chưa hiểu cái thua của tâm mình. Có những cuộc tranh luận, người nói nhiều nhất tưởng mình thắng; nhưng người không để sân hận dẫn đường mới là người giữ được thứ quý hơn.

Bởi vậy, giữa thời đại mà gió có thể thổi lên chỉ bằng đầu ngón tay, đừng để đời mình nghiêng ngả theo từng lời thiên hạ. Không phải thị phi nào cũng cần thanh minh, không phải lời công kích nào cũng đáng để đáp trả. Điều cần sửa thì sửa, điều đúng thì giữ, điều vô nghĩa thì để nó đi qua. Dành sức ấy mà hành thiện, làm việc, giữ đức và tu tâm. Gió thổi chỉ làm ngọn cỏ nghiêng, nhưng không thể lay được gốc cây đã bám sâu vào đất. Hãy làm cây. Còn gió — cứ để nó thổi qua.

Năng lượng tiềm ẩn

Mỗi người sẽ mang một trường khí, cái này vô hình, chỉ những ai có khả năng đặc biệt mới cảm nhận được khí này trên người khác. Có những khi đứng gần người nào đó bạn cảm thấy không an toàn, thấy vía họ nặng, thấy ở họ có mùi tanh như mùi máu, thấy họ “dê dê”, thấy họ gian xảo, thấy họ thâm hiểm… và những cảm nhận của bạn hoàn toàn đúng với thực tế. Đó là khí những người này lộ ra ngoài. Còn những dạng người ẩn tàng được khí thì cao cấp hơn, họ ác mà bạn lại thấy họ thiện, họ dâm mà bạn lại thấy họ lành. Những kiểu này họ lừa được rất nhiều người. Chỉ có đứng trước chính khí của bậc Thánh Nhân họ mới hiện nguyên hình. Điều này cho thấy: phước nghiệp của bạn như thế nào sẽ quyết định khí bạn toả ra và tác động tới người khác. Một người đồ tể sẽ mang sát khí nặng. Một người tâm từ bi sẽ phóng khí thiện lành! Đó là lý do nếu bạn chơi được với những người phúc khí lớn bạn sẽ luôn cảm thấy sự thoải mái, tiến bộ và thậm chí là thành công ! Thế nên, đừng chơi với nhiều người mà không cân nhắc kỹ lưỡng, chọn ít bạn phù hợp mà chơi, càng ít bạn càng ít rắc rối bởi không bị nhiễm khí xấu. Bạn chịu tu cái tâm sửa cái tính thì chắc chắn khí bạn sẽ đổi, tướng mạo bạn sẽ đổi, và nhiều người sẽ cảm nhận được. Đó cũng là lý do những kẻ phông bạt dù thể hiện mình giàu có sang chảnh vẫn không che mắt được người tinh tế, và người trong có vẻ khù khờ giản dị mà giàu có thật thì họ vẫn phát ra sự cao sang mà ai cũng có thể cảm nhận được. Cái đó chính là Khí chất!
🙏🙏🙏

🌿 NHÂN QUẢ NGHIỆP BÁO – LUẬT TRỜI KHÔNG SAI MỘT LY

🌿 NHÂN QUẢ NGHIỆP BÁO – LUẬT TRỜI KHÔNG SAI MỘT LY

Có nhiều người hỏi tôi: “Tại sao cha mẹ làm điều ác mà đôi khi con cái lại phải chịu hệ quả? Như vậy có công bằng hay không?” Tôi nghĩ rằng, trong đời sống này, hiếm có điều gì tồn tại hoàn toàn tách biệt. Một người gieo nhân, nhưng cái quả của hành động ấy đôi khi không chỉ dừng lại ở chính họ, mà còn ảnh hưởng đến gia đình và những người có duyên sâu với họ. Cha mẹ sống gian dối, con cái có thể lớn lên trong ánh mắt dè chừng của người đời; cha mẹ gây dựng điều thiện, con cái lại được thừa hưởng uy tín, nền nếp và phúc lành. Bởi vậy người xưa mới nói: “Đời cha ăn mặn, đời con khát nước.” Một cái cây muốn cành lá xanh tốt thì trước hết cái gốc phải lành.

Nhưng nhân quả không nên hiểu đơn giản rằng con cái bị “trừng phạt” thay cho cha mẹ. Theo góc nhìn tâm linh, những người trở thành ruột thịt của nhau vốn đã có những mối duyên rất sâu: duyên sinh thành, duyên ân nghĩa, có khi cả những món nợ chưa hoàn tất. Vì vậy mới có quan niệm về cộng nghiệp – khi nghiệp của một người tác động và cộng hưởng với nghiệp của những người cùng chung một mối duyên. Có gia đình nhiều đời sống thiện lành, con cháu nối tiếp nhau thuận lợi; cũng có những dòng họ liên tục trải qua bất hòa, bệnh tật, mất mát hay truân chuyên. Ta không thể biết chắc căn nguyên vô hình của từng số phận, càng không nên nhìn một người đang đau khổ rồi phán rằng họ “đang trả nghiệp”. Điều đáng suy ngẫm hơn là: việc mình làm hôm nay có thể để lại hậu quả lâu hơn chính đời mình.

Ngay cả chuyện sát sinh cũng vậy. Con người sống trong một thế giới mà sự sống này nhiều khi phải nương vào sự sống khác để tồn tại. Nhưng “sinh tồn” không có nghĩa là ta được quyền tàn nhẫn. Nếu tin vào nhân quả, ta càng phải biết tiết chế sự sát hại, tránh lấy đau khổ của sinh linh làm thú vui, và nuôi dưỡng lòng thương đối với muôn loài. Trong quan niệm luân hồi, người xưa còn tin rằng những ân oán chưa hóa giải có thể tiếp tục gặp lại nhau dưới những hình thức khác, thậm chí trở thành những mối quan hệ gần gũi nhất. Ta có thể tin điều ấy theo nghĩa tâm linh, hoặc đơn giản nhìn theo nghĩa đời thường: hận thù không được chấm dứt thì hận thù sẽ tiếp tục sinh ra hận thù.

Vì vậy, điều cha mẹ thực sự để lại cho con không chỉ là tiền bạc, nhà cửa hay danh vọng. Một gia đình có thể để lại cho đời sau cả phúc lẫn họa, đức hạnh lẫn hậu quả. Người cha sống tử tế đang âm thầm để lại cho con một danh dự; người mẹ biết yêu thương đang gieo vào con một hạt giống thiện lành; một gia đình biết bố thí, biết giúp người, biết kính trên nhường dưới đang tạo nên một nền đất tốt để thế hệ sau trưởng thành. Ngược lại, tài sản dù lớn đến đâu mà được xây trên lừa lọc, tổn hại và nước mắt của người khác thì chưa chắc đã là gia tài. Có khi thứ con cháu nhận được không phải phước báu của tài sản ấy, mà chính là những hệ lụy đi cùng nó. Cây có gốc mới vững, nước có nguồn mới trong; muốn con cháu hưởng phúc, trước hết người đi trước phải biết trồng phúc.

Bởi vậy, tu không chỉ là tu cho riêng mình. Sống thiện hôm nay cũng là gieo một phần bình an cho những người đến sau. Ta không cần đợi đến khi hiểu hết những bí mật của nghiệp, của luân hồi hay những quy luật vô hình mới bắt đầu làm điều lành. Chỉ cần biết việc gì khiến người khác đau thì hạn chế làm, việc gì đem lại lợi ích thì cố gắng thực hiện; biết sám hối khi mình sai, biết ơn khi mình nhận, biết dừng lại trước lòng tham và biết thương một sinh linh yếu hơn mình – như vậy đã là đang chuyển hóa nghiệp. Luật Trời có thể rất sâu xa, nhưng con đường gieo phúc lại bắt đầu từ những việc rất nhỏ. Hãy sống sao để khi một đời khép lại, thứ ta để lại cho con cháu không chỉ là của cải, mà còn là một cái gốc đủ lành để những cành cây đời sau tiếp tục nở hoa.

#NhânQuảNghiệpBáo #ThiênĐịaNhân #TâmAnVạnSựAn #ThúyNgô #KinhDịchHội #ĐạoLýSốngThiện #LuậtTrờiKhôngSai

🌾 QUY LUẬT BÙ TRỪ – THIÊN ĐẠO CHẲNG BAO GIỜ SAI

🌾 QUY LUẬT BÙ TRỪ – THIÊN ĐẠO CHẲNG BAO GIỜ SAI

Có những người tưởng mình thông minh, khéo léo, có thể dùng mưu mẹo để lấy của người khác thật nhiều mà chẳng phải trả giá. Nhưng trong quan niệm nhân quả, có một điều đáng để suy ngẫm: đời sống luôn có sự bù trừ. Khi ta làm tổn thương người khác, lấy đi của người khác một điều gì — từ tiền bạc, công sức, niềm tin cho đến tình cảm — thì cái ta được trước mắt đôi khi chỉ là một món lợi rất nhỏ so với những gì có thể mất về sau. Người phước mỏng thì quả đến sớm; người phước dày có thể chưa thấy gì xảy ra, nhưng nếu cứ sống bằng sự tham lam và tổn hại người khác, chính họ đang từng ngày tiêu hao cái phước mình có.

Đời người, nếu nhìn theo quan niệm luân hồi, cũng không chỉ gói gọn trong vài chục năm của một kiếp sống. Chúng ta đến rồi đi, gặp gỡ rồi chia lìa, mang theo những nhân mình đã gieo để tiếp tục nhận lấy những quả tương ứng. Vì vậy, điều mắt thường nhìn thấy hôm nay chỉ là một lát cắt rất nhỏ của một hành trình dài. Có người làm điều bất thiện mà vẫn giàu sang, có người sống tử tế lại đang chịu nhiều gian nan — nhìn một đoạn ngắn, ta tưởng cuộc đời bất công; nhưng nhìn theo dòng nhân quả dài lâu, không có gì thật sự mất đi, cũng chẳng có món nợ nào tự nhiên biến mất.

Nhiều người khổ không hẳn vì số phận bạc đãi, mà đôi khi vì cả đời chỉ biết giữ lấy mà chưa từng học cách cho đi. Họ gom tiền, gom lợi, gom cả tình cảm và sự giúp đỡ của người khác về phía mình, rồi lại thắc mắc tại sao cuộc đời chẳng mấy khi mỉm cười. Tôi vẫn thường nghĩ về một nguyên lý rất giản dị: “Cho một, có khi nhận về mười; lấy một, có khi phải mất mười.” Nhưng cái “mười” ấy không nhất thiết trở lại bằng tiền. Nó có thể trở thành sức khỏe, một gia đình bình an, một người xuất hiện đúng lúc, một trí tuệ đủ sáng để tránh khỏi tai họa, hay đơn giản là một giấc ngủ không phải day dứt vì đã làm điều trái với lương tâm.

Có người bỏ ra một ít tiền giúp người hoạn nạn, tưởng rằng mình vừa mất đi một phần tài sản, nhưng biết đâu chính lúc ấy họ đã gieo xuống một hạt phước. Hạt ấy không nhất thiết nảy mầm ngay ngày mai, cũng chẳng nhất thiết mọc thành tiền bạc; nó có thể âm thầm trở thành một điều lành ở một thời điểm khác của cuộc đời. Bởi vậy, người hiểu Đạo làm thiện không phải để đổi lấy phần thưởng. Giúp được thì giúp, cho được thì cho, làm xong rồi buông. Không khoe công, không đòi báo đáp, không biến lòng tốt thành một cuộc trao đổi. Khi làm được như vậy, việc thiện mới thực sự trở thành sự tu dưỡng của chính mình.

Sau cùng, giàu sang, danh tiếng hay dung nhan cũng không thể quý bằng Đức – Phúc – Trí. Tiền có thể kiếm rồi mất, danh có thể nổi rồi chìm, sắc đẹp có ngày phai tàn; nhưng cách một người đã sống, những điều thiện họ từng gieo và trí tuệ họ tích lũy mới là thứ tạo nên giá trị sâu xa của một đời người. Bởi vậy, đừng thấy mình lấy được của người mà tưởng mình thắng, cũng đừng thấy mình cho đi mà tưởng mình thiệt. Thiên đạo có thể chậm, nhưng trong niềm tin nhân quả, chẳng phải vì chậm mà thành sai. Cho một, nhận về mười; lấy một, có khi mất mười. Đức – Phúc – Trí là ba gốc, nhất niệm thiện lành cũng đã bắt đầu một con đường tu.

#KinhDichHoi #LinhKhiDao #TamAnVanSuAn #DaoLy #NhanQua #PhuocDuc #TriTue #SongThien

Hơn 6 năm trước

Hơn 6 năm trước tôi là người luận giải Kinh Dịch sống trên một ngọn đồi đầy gió của Đà Lạt. Hằng ngày xem thời tiết để nghiệm quẻ, đi coi phong thuỷ khắp cùng các con hẻm, tối đến thì hoạt động trong “đường âm”, tinh mơ thì trèo lên đỉnh đồi để ngắm sao học thêm kiến thức về thiên văn mặc cho tiết trời giá lạnh của xứ sương mù cao nguyên. Cuộc sống cứ vậy lặp đi lặp lại, thời gian rảnh thì đi đánh mấy ván cờ, rồi chủ yếu là nhốt mình trong nhà đọc Kinh. Thời gian trống tôi cũng thấy buồn buồn nên quyết định lên mạng xã hội đi luận quẻ dạo, vừa để học tập nghiên cứu Kinh Dịch (chứ thực sự hồi đó tôi rất coi thường mxh) Nhưng đi luận dạo cũng không dễ dàng gì… luận hội nhóm Kinh Dịch nào tôi cũng bị chặn! Có thời điểm các hội họp lại phong sát tôi luôn. Thế là tôi nhận ra một điều “chỉ có nhà của mình thì mình mới có thể ưng làm gì thì làm” nghĩ vậy tôi bèn tạo lập một hội nhóm luận quẻ riêng. rồi bắt đầu tập trung xây dựng nó. Thời gian đã không phụ lòng người. Khi tôi đã có thể đứng độc lập để phát triển đến ngày hôm nay thì phải nhờ ơn những người khi đó đã “từ chối” tôi… bởi họ đã đẩy tôi từ chỗ sống kiếp phong lan trở thành một cây tùng đứng giữa đất trời. Đó là bài học lớn về nghịch cảnh, chướng duyên và minh chứng của kỷ luật, đều đặn, kiên trì, có lối đi riêng… sẽ phát huy sức mạnh. Bởi những năm tháng khốn khó ấy vợ chồng tôi tưởng như buông xuôi bỏ cuộc bởi những thị phi bủa vây và áp lực. Khó khăn đến từ công việc, tài chính, sự hơn thua tranh đấu từ người đời… khi bạn đứng trên một đỉnh đồi thì những cơ gió sẽ liên tục thổi về phía bạn. Bạn hãy trụ vững… và rễ nó sẽ đâm sâu vào đất. Tôi kể câu chuyện nghề này để mọi người cố gắng khi gặp khó khăn, đừng bỏ cuộc và hãy giữ vững kỷ luật, hãy tích góp từ từ cho tới ngày bùng nổ.
Thành công là quá trình không phải kết quả. Bạn đã sống và làm những gì bạn yêu thích, những gì không thẹn với lương tâm bạn! 🙏

trước tôi là người luận giải Kinh Dịch sống trên một ngọn đồi đầy gió của Đà Lạt. Hằng ngày xem thời tiết để nghiệm quẻ, đi coi phong thuỷ khắp cùng các con hẻm, tối đến thì hoạt động trong “đường âm”, tinh mơ thì trèo lên đỉnh đồi để ngắm sao học thêm kiến thức về thiên văn mặc cho tiết trời giá lạnh của xứ sương mù cao nguyên. Cuộc sống cứ vậy lặp đi lặp lại, thời gian rảnh thì đi đánh mấy ván cờ, rồi chủ yếu là nhốt mình trong nhà đọc Kinh. Thời gian trống tôi cũng thấy buồn buồn nên quyết định lên mạng xã hội đi luận quẻ dạo, vừa để học tập nghiên cứu Kinh Dịch (chứ thực sự hồi đó tôi rất coi thường mxh) Nhưng đi luận dạo cũng không dễ dàng gì… luận hội nhóm Kinh Dịch nào tôi cũng bị chặn! Có thời điểm các hội họp lại phong sát tôi luôn. Thế là tôi nhận ra một điều “chỉ có nhà của mình thì mình mới có thể ưng làm gì thì làm” nghĩ vậy tôi bèn tạo lập một hội nhóm luận quẻ riêng. rồi bắt đầu tập trung xây dựng nó. Thời gian đã không phụ lòng người. Khi tôi đã có thể đứng độc lập để phát triển đến ngày hôm nay thì phải nhờ ơn những người khi đó đã “từ chối” tôi… bởi họ đã đẩy tôi từ chỗ sống kiếp phong lan trở thành một cây tùng đứng giữa đất trời. Đó là bài học lớn về nghịch cảnh, chướng duyên và minh chứng của kỷ luật, đều đặn, kiên trì, có lối đi riêng… sẽ phát huy sức mạnh. Bởi những năm tháng khốn khó ấy vợ chồng tôi tưởng như buông xuôi bỏ cuộc bởi những thị phi bủa vây và áp lực. Khó khăn đến từ công việc, tài chính, sự hơn thua tranh đấu từ người đời… khi bạn đứng trên một đỉnh đồi thì những cơ gió sẽ liên tục thổi về phía bạn. Bạn hãy trụ vững… và rễ nó sẽ đâm sâu vào đất. Tôi kể câu chuyện nghề này để mọi người cố gắng khi gặp khó khăn, đừng bỏ cuộc và hãy giữ vững kỷ luật, hãy tích góp từ từ cho tới ngày bùng nổ.
Thành công là quá trình không phải kết quả. Bạn đã sống và làm những gì bạn yêu thích, những gì không thẹn với lương tâm bạn! 🙏