Từ lâu, nhiều người vẫn cho rằng việc thờ cúng gia tiên là trách nhiệm của con trai, của trưởng nam hay cháu đích tôn trong dòng họ.
Quan niệm ấy hình thành từ hoàn cảnh xã hội ngày trước, khi người đàn ông thường giữ vai trò chính trong gia đình. Nhưng nếu chỉ nhìn vào hình thức mà quên đi ý nghĩa cốt lõi của việc thờ cúng thì rất dễ đánh mất điều quan trọng nhất.
Điều quan trọng không phải là nam hay nữ.
Điều quan trọng là có Tâm hay không có Tâm.
Gia tiên không cần con cháu tranh nhau một vị trí trước bàn thờ. Điều các bậc tiền nhân mong mỏi hơn cả là con cháu biết sống hiếu kính, biết giữ gìn đạo đức và nhớ đến cội nguồn của mình.
THỜ CÚNG LÀ NHỚ ƠN – KHÔNG PHẢI XIN XỎ
Nhiều người đứng trước bàn thờ chỉ biết cầu xin.
Xin tiền tài. Xin may mắn. Xin bình an. Xin công việc thuận lợi.
Nhưng lại ít khi tự hỏi:
Mình đã sống thế nào để xứng đáng với những điều mình mong cầu?
Ý nghĩa sâu xa của việc thờ cúng không phải là xin thêm phúc.
Mà là để nhắc nhở bản thân nhớ đến công lao của tổ tiên, ông bà, cha mẹ.
Khi biết nhớ ơn, con người sống khiêm nhường hơn.
Khi biết nhớ ơn, con người sống tử tế hơn.
Một nén nhang thật sự có ý nghĩa khi nó đi cùng với một đời sống thiện lành.
AI XỨNG ĐÁNG ĐỨNG TRƯỚC BÀN THỜ?
Không phải cứ là trưởng nam thì mặc nhiên xứng đáng.
Cũng không phải cứ là con gái thì không được quyền thờ cúng tổ tiên.
Người xứng đáng đứng trước bàn thờ là người có lòng hiếu kính, có đạo đức và biết tu sửa bản thân.
Dù là con gái, con rể hay cháu ngoại, nếu sống ngay thẳng, biết trước biết sau và giữ được lòng thành, thì vẫn là niềm an ủi đối với tổ tiên.
Ngược lại, nếu chỉ giữ danh nghĩa mà sống thiếu đạo đức, thiếu trách nhiệm với gia đình, thì việc thờ cúng cũng chỉ còn là hình thức bên ngoài.
HIẾU KHÔNG PHÂN BIỆT NỘI – NGOẠI
Trong huyết mạch của mỗi con người đều có cả bên nội và bên ngoại.
Không có bên nào cao quý hơn bên nào.
Không có tình thân nào đáng trân trọng hơn tình thân nào.
Một người biết kính nhớ ông bà bên nội và biết tri ân ông bà bên ngoại là người đang giữ trọn đạo làm con, làm cháu.
Tâm linh không trọng nam khinh nữ.
Tâm linh cũng không thiên vị nội hay ngoại.
Điều được trân trọng nhất vẫn là lòng hiếu kính chân thành.
KẾT
Thờ cúng gia tiên không phải để xin thêm phúc.
Mà là để nhắc mình đừng làm tổn phúc.
Không phải để cầu được nhiều hơn.
Mà là để sống tốt hơn.
Uống nước nhớ nguồn. Ăn quả nhớ kẻ trồng cây.
Giữ được lòng biết ơn ấy, thì một nén nhang cũng đủ ấm, một tấm lòng cũng đủ sáng.
Bởi đạo thờ cúng, suy cho cùng, không nằm ở giới tính, không nằm ở danh phận, mà nằm ở nơi Tâm.
Hàng ngày tôi xem rất nhiều về chủ đề tình cảm, hôn nhân. Và có lẽ đây là chủ đề “khó” nhất. Khó không phải là đoán kết cục tan vỡ hay hoà hợp. Có bồ hay không có? Mà khó nhất là trả lời làm sao cho thoả ý một người “đang say trong lưới tình” Họ có còn tỉnh táo như người bình thường nữa đâu. Đa số con người tìm đến hỏi quẻ là để nuôi hy vọng. Để được nhận quẻ tốt đúng với suy nghĩ của mình. Mà quẻ nó lại tàn khốc lạnh lùng. Riêng ngoại tình thì nhiều như cơm bữa. Nhiều người bị cắm sừng rồi còn bị chửi ngược mà vẫn một mực nói với tôi rằng “nhưng họ tốt lắm!” “Họ có còn chút tình cảm nào với em không?” Vân vân và vân vân… với người đang điên tình thì tôi phải điên hơn họ mới “trị” được. Giống mấy quẻ mà người vợ đến để trút bầu tâm sự thôi mà cứ hỏi tôi “làm cách nào để anh bỏ bé ba quay về với em?” Thì tôi nói thẳng “tôi chịu thua! Ảnh bỏ bé này thì ảnh cũng theo bé khác thôi, bởi cái bản tính ảnh đâu có bỏ mà mình hy vọng ”. Theo tôi, chỉ có hai lựa chọn khi mình đang còn “quá yêu”
1/ Làm vợ cả, chấp nhận ảnh có vợ bé và xem như chuyện bình thường, bởi ảnh có làm trời gì mình cũng không bỏ được ảnh, vậy tội gì mà khổ?
2/ Không chấp nhận ảnh có vợ bé nhưng cũng không từ bỏ được ảnh, vì còn yêu thì phải chấp nhận sự đau khổ vì mình chọn cách sống như thế.
Cắt đứt thì không được nên chỉ có hai đáp án thôi. Bảo tôi làm cho cái bùa yêu thì tôi không dám làm vì nó không mang lại kết quả tốt đẹp gì. Tình là cái dây oan mà. Còn nợ là còn khổ! Hết nợ mới hết khổ ! Vậy nên tôi khuyên đọc Kinh Sám Hối – Biết Ơn – Nguyện Cầu mà cầu nguyện mỗi ngày. 🙏 hy vọng có sự biến chuyển và ít nhất cũng đem lại chút bình an trong tâm hồn.
Tôi thì đúng là khắc tinh của những kẻ sở khanh, tây môn khánh, cứ ngoại tình là tôi bắt 10 vụ trúng 7-8 vụ. Nhưng mà lòng tôi thật không muốn soi mấy vụ này lắm ! Rất thị phi. Nên soi tôi dặn là chỉ tham khảo và tìm hiểu kỹ chữ không vội kết luận sớm. Và đắn đo cân nhắc cho kỹ rồi mới xem chứ mất công âu lo, nghi ngờ thêm mệt mỏi.
Xem tình yêu hôn nhân mà tìm tới tôi thì đừng tìm kết quả cho hợp ý mình vì sẽ không được như kỳ vọng. Nếu xu hướng xấu thì tôi nói thẳng à.
Tình cảm là thứ rất mù mờ… nhiều người bị gạt, bị lừa,… nên ai đã có duyên muốn soi muốn tìm lời khuyên thì tôi cân nhắc để nhận xem giúp.
Chứ nói thật, chủ đề tình cảm hôn nhân là thứ khó xem nhất trong các chủ đề. Nói với người tỉnh đã khó, nói với người đang luỵ tình thì… SIÊU KHÓ!
Trong cuộc sống, có những khoản nợ có thể trả bằng tiền.
Nhưng cũng có những món nợ, cả đời chưa chắc trả nổi.
Tôi từng gặp không ít trường hợp bị người quen lừa tiền. Có người bị bạn bè quỵt nợ. Có người bị người thân mượn rồi không trả. Có người mất cả số tiền dành dụm nhiều năm chỉ vì đặt lòng tin nhầm chỗ.
Điều khiến họ đau nhất thường không phải số tiền mất đi.
Mà là cảm giác bị phản bội.
Tiền mất còn có thể làm lại.
Nhưng niềm tin đã vỡ thì rất khó hàn gắn như ban đầu.
Nhiều người nghĩ rằng chỉ cần tránh mặt chủ nợ, cắt liên lạc hoặc kéo dài thời gian là mọi chuyện rồi sẽ qua.
Nhưng đời sống không vận hành đơn giản như vậy.
Một người lấy đi tiền bạc của người khác có thể đang lấy luôn công sức, mồ hôi và cả những tháng năm lao động của họ.
Đó không còn là chuyện tiền bạc đơn thuần nữa.
Đó là chuyện nhân nghĩa.
Người xưa có câu:
“Vay tiền thì trả tiền. Vay nghĩa thì trả nghĩa.”
Có những món nợ ghi trên giấy.
Nhưng cũng có những món nợ ghi trong lòng người.
Mà những món nợ ấy thường theo rất lâu.
Tôi cũng từng thấy những người bị lừa nhưng cuối cùng vẫn chọn buông xuống.
Không phải vì họ yếu đuối.
Cũng không phải vì họ quên.
Mà vì họ hiểu rằng ôm mãi oán hận chỉ làm mình thêm mệt mỏi.
Tha thứ đôi khi không phải để giải thoát cho người kia.
Mà là để giải thoát cho chính mình.
Còn việc đúng sai, được mất, sớm hay muộn… cuộc đời luôn có cách tự cân bằng.
Bởi vậy, nếu có thể, hãy sống sao cho đồng tiền mình nhận được là đồng tiền ngay thẳng.
Đừng lấy thứ không thuộc về mình.
Đừng vì một lợi ích trước mắt mà đánh đổi lòng tin của người khác.
Tiền bạc mất đi còn kiếm lại được.
Danh dự và nhân nghĩa mất rồi, nhiều khi phải mất cả đời mới bù đắp nổi.
Tôi đã xem quẻ hơn mười năm nay… và điều thực sự quan trọng tôi rút ra được trong nghề này đó là: Xem hay, xem đúng vẫn chưa là thầy giỏi. Bởi người thầy thực thụ ngoài kiến thức chuyên môn, khả năng tiên đoán thì cái quan trọng nhất nhiều người bỏ quên đó là cái TÂM !
Hôm nay, có người chồng đã hỏi tôi một quẻ cho vợ anh ta. Chuyện là: Vợ anh đã mang thai được 8 tuần nhưng nghe lời một ông thầy phán rằng: “đứa bé sau sinh ra sẽ rất nhiều bệnh tật và bướng bỉnh”. Lời phán vô tâm đó đã khiến cho người mẹ suy sụp, vừa tin vừa sợ nên có suy nghĩ đến việc “bỏ đốt”. Một tà niệm loé lên trong đầu chỉ bởi thiếu ơn sáng suốt. Người phụ nữ đã rơi vào mê tín và có nguy cơ hành động dại dột…
Tôi lập tức chặn đứng ngay ý định đó! Và lựa lời khuyên bảo vợ chồng họ.
Ông thầy đó phán linh tinh. Tôi không cần biết ổng phán đúng hay sai nhưng cách phán đó là thiểu trí, gieo ác niệm. Người làm thầy phải cân nhắc lời nói của mình thật kỹ. Phải đặt mình vào bản thân người hỏi. Một người mẹ đang mang thai khi nghe như vậy họ sẽ chịu những cảm xúc gì? Sẽ hành động ra sao? Lời phán trên có nguy cơ khiến cho một người vì quá tin lời mình mà sẽ bỏ đi một sinh linh bé bỏng tội nghiệp. Vậy tội ác này ai chịu trách nhiệm? Người mẹ vì mê tín lệ thuộc vướng tội mà ông thầy tội còn nặng hơn gấp bội phần.
Bởi vì thế tôi mới bảo: làm thầy thì cái Tâm, cái Trí quan trọng hơn cái Thuật rất nhiều. Tôi dạy rất nhiều đồ đệ về Kinh Dịch nhưng tôi không đánh giá quá cao học trò ở thuật luận quẻ mà ở Tâm Đức của người đó. Không phải luận ra kết quả chuẩn xác là hay mà biết cách nói những gì nên nói mới là thầy giỏi !
Người thầy có Tâm sẽ khai sáng con người chứ không đẩy họ vào lo sợ u mê rồi lệ thuộc vào huyền thuật. Sẽ không hù doạ để bán dịch vụ hoá giải bỏ mặc cảm xúc và hậu quả cho người xem tự chịu. Nhất định không như vậy. Thầy có Tâm không khiến bạn bị lệ thuộc vào bất cứ bùa phép nào mà chỉ cho bạn cách tự giải quyết vấn đề.
Và thầy có Tâm thường dựa trên nhân quả để định hướng con người đến thiện tâm, trí tuệ… chứ không dùng chiêu trò phép thuật làm gốc để dẫn dụ người khác.
Câu chuyện ở trên tôi vừa chia sẻ, mọi người sẽ thở phào nhẹ nhỏm vì vợ chồng họ hữu duyên gặp được tôi cho lời khuyên. Nhưng còn rất nhiều người ngoài kia đang là nạn nhân của những lời phán chủ quan bất chấp hậu quả, họ sẽ về đâu?
Tôi khuyên mọi người: hãy giữ cái Tâm lành thiện mà sống. Hãy sửa thân sửa đức mỗi ngày. Cố gắng hoàn thành mục tiêu, có trách nhiệm, sống hết mình… còn lại cứ phó thác cho Trời chứ hơi đâu mà lo sợ những thứ “chưa xảy ra”.
Thật vậy! Tôi viết Sấm cho mọi người đọc không phải là để doạ để hù mọi người đâu vì tôi không bán dịch vụ hoá giải. Nhưng tôi viết là để mọi người nhìn và cảm nhận rõ hơn về nhân quả, về nghiệp lực cũng như phước báu của mình. Qua đó, tôi muốn gửi gắm những thông điệp đạo lý để mọi người sống tốt đẹp hơn. Và những lời cảnh tỉnh để mọi người thận trọng hơn trong đời sống. Đó là muốn tốt cho mọi người và cũng là cho chính bản thân tôi. Gia đình tôi.