SỨC BẬT TỪ SỰ KHỔ ĐAU

SỨC BẬT TỪ SỰ KHỔ ĐAU

Có những nỗi khổ tưởng là nghiệp, nhưng đi qua rồi mới biết đó lại là phúc. Khi công việc thất bại, tình cảm trắc trở, sức khỏe suy yếu hay tai ương bất ngờ ập đến, con người thường nghĩ mình đang bị cuộc đời trừng phạt. Ta chán nản, trách số phận, thậm chí mất niềm tin vào chính mình. Nhưng trong Đạo, nghịch cảnh chưa chắc đến để vùi dập một con người. Đôi khi nó đến để lay ta tỉnh khỏi một giấc ngủ quá dài, buộc ta nhìn lại con đường mình đang đi và nhận ra những điều mà lúc bình yên, ta chưa từng chịu hiểu.

Sướng và khổ vốn như hai mặt của một đồng tiền. Trong cái sướng đã có mầm của khổ, mà trong cái khổ cũng có thể đang thai nghén một điều tốt đẹp. Một thanh kiếm muốn sắc phải qua lửa đỏ; một con người muốn trưởng thành cũng khó tránh những lần bị cuộc đời tôi luyện. Có người tiền bạc đầy nhà nhưng tâm hồn vẫn trống rỗng; cũng có người từng mất mát, bệnh tật, trắng tay mà từ chính vực sâu ấy lại tìm thấy ánh sáng. Cuộc đời đôi khi lấy đi những thứ ta tưởng là tất cả, để rồi trả lại một thứ quý hơn: trí tuệ, bản lĩnh và sự tỉnh thức.

Tôi từng trải qua một thời kỳ bệnh nặng khi mới 25 tuổi. Khi ấy, tôi đã nghĩ nhiều hoài bão của mình có lẽ phải dừng lại. Sự đau đớn không chỉ nằm ở thân thể, mà còn là cảm giác bất lực khi đứng trước những điều mình không thể kiểm soát. Nhưng cũng chính trong quãng thời gian ấy, tôi bắt đầu học cách buông, học cách tin, học cách nhìn cuộc đời bằng một đôi mắt khác. Có những bài học người ta đọc trăm cuốn sách vẫn chưa chắc hiểu, nhưng chỉ cần đi qua một lần khổ đau thật sự thì tự nhiên thấm tận lòng.

Nhìn lại, tôi mới hiểu: nếu ngày ấy không có những tháng năm khó khăn, có lẽ tôi vẫn mải mê chạy giữa dòng đời mà chẳng bao giờ chịu dừng lại để hỏi mình đang sống vì điều gì. Chính nghịch cảnh khiến tôi tìm về sự tu sửa, suy ngẫm sâu hơn về nhân quả và học cách trân trọng những điều tưởng chừng rất bình thường. Bởi vậy, khổ đau chỉ thật sự trở thành gánh nặng khi ta để nó làm tâm mình tối đi. Còn nếu biết lấy khổ làm bài học, lấy nghịch cảnh làm nơi rèn tâm, thì chính thứ từng khiến ta gục xuống lại có thể trở thành sức bật đưa ta đứng dậy mạnh mẽ hơn.

Cuộc đời có những bài học phải trả bằng nước mắt mới hiểu được giá trị. Vì thế, khi nghịch cảnh đến, đừng chỉ hỏi: “Tại sao chuyện này lại xảy đến với tôi?”, mà hãy thử hỏi: “Chuyện này đang muốn dạy tôi điều gì?” Một ngày nào đó, khi đã bước qua đoạn đường ấy và ngoảnh đầu nhìn lại, có thể ta sẽ biết ơn chính những tháng ngày mình từng muốn quên nhất. Bởi có những nỗi khổ không đến để hủy hoại một con người, mà để phá vỡ lớp vỏ cũ kỹ, đánh thức phần mạnh mẽ nhất bên trong và tạo nên một sức bật mà những ngày bình yên chưa bao giờ có thể tạo ra.

Ds Thuý Ngô

Sấm Sửu tháng 7âl2026

Sấm tuổi Sửu tháng cô hồn
🐃🐃🐃🐃🐃
::|||| ☯️ ::||:|
Chuông chùa vọng… trăng rằm tháng bảy
Lũ trâu rừng trốn chạy tiểu nhơn
Một lòng Đạo Nghĩa chính nhân
Bông hồng cài áo muôn phần đẹp tươi
Thời con cái coi thường Cha Mẹ
Mục Kiền Liên có lẽ đã quên !
Bầy ruồi thiếu rác chẳng yên
Đàn ong hút mật lại ghiền phấn hoa.

PHÉP MÀU ĐƯA ĐẾN THÀNH CÔNG

PHÉP MÀU ĐƯA ĐẾN THÀNH CÔNG

Có người làm việc từ sáng đến tối, vất vả đến kiệt sức mà cuộc đời vẫn chẳng khá lên bao nhiêu. Cũng có người rất cần mẫn, rất cố gắng, nhưng càng làm càng mệt, càng đi càng mất phương hướng. Sau nhiều năm nhìn lại, tôi nhận ra: đôi khi điều quyết định một người đi được bao xa không chỉ nằm ở việc họ làm nhiều hay ít, mà nằm ở cái tâm họ đặt vào công việc ấy. Cùng một việc, làm bằng lòng biết ơn thì thấy mình đang gieo phước; làm bằng hơn thua, sân hận và tham cầu thì dù có được nhiều, lòng vẫn khó an.

Tôi vẫn thường tự nhắc mình rằng: mỗi đồng tiền mình có được hôm nay đều có phần mồ hôi, công sức và niềm tin của một người khác gửi vào đó. Vì vậy, tôi trân trọng từng người tìm đến, từng công việc mình được làm, từng cơ hội mà cuộc đời trao cho mình. Tôi không nghĩ rằng người khác may mắn vì được mình giúp đỡ; ngược lại, chính họ đã cho tôi cơ hội được làm nghề, được sống bằng năng lực của mình, được hoàn thành những điều mình tin là có ích. Nghĩ được như vậy, lòng tự nhiên bớt kiêu, bớt tham và biết cúi đầu trước những gì mình đang có.

Làm việc, suy cho cùng, cũng là một cách tu. Mỗi đồng tiền nhận về là một lời nhắc rằng mình phải sống sao cho xứng đáng với niềm tin đã nhận. Một sản phẩm làm tử tế, một lời nói có trách nhiệm, một bài viết đem lại điều lành, hay đơn giản là không vì lợi ích của mình mà làm tổn hại người khác — tất cả đều có thể trở thành một phần của sự tu tập. Khi ta biết quý đồng tiền trong túi người khác, ta sẽ không dễ dàng kiếm tiền bằng sự dối trá. Khi ta biết quý niềm tin của người khác, ta sẽ không vì chút lợi trước mắt mà đánh mất phẩm giá của chính mình.

Tôi nghĩ thành công bền vững không nhất thiết bắt đầu từ tham vọng phải hơn ai, mà bắt đầu từ câu hỏi rất giản dị: “Hôm nay mình đã mang lại giá trị gì cho người khác?” Nếu mỗi ngày đều làm tốt hơn một chút, tử tế hơn một chút, biết ơn hơn một chút, thì tiền bạc hay thành tựu đến sau cũng chỉ là kết quả tự nhiên của những hạt giống đã gieo. Có thể không phải ai sống tốt cũng lập tức giàu có, cũng không phải mọi cố gắng đều lập tức được đền đáp; nhưng một người vừa tạo được giá trị, vừa giữ được lòng an, vừa không hổ thẹn với cách mình kiếm sống — đó đã là một dạng thành công rất lớn.

Vì vậy, nếu hỏi tôi phép màu nào có thể đưa một người đi xa, tôi sẽ nói đó là lòng biết ơn đi cùng sự tử tế và bền bỉ. Biết ơn để không quên người đã nâng đỡ mình. Tử tế để thành công không được xây trên tổn thương của người khác. Bền bỉ để những điều tốt đẹp có đủ thời gian kết thành quả. Cầu chúc cho tất cả những ai đang miệt mài lao động mỗi ngày đều tìm được niềm vui trong công việc, giữ được cái tâm sáng giữa những được mất của cuộc đời, và rồi một ngày nhìn lại có thể mỉm cười: mình không chỉ kiếm được thành công, mà còn giữ được chính mình trên con đường đi đến thành công.

— Thúy Ngô
Trích “Tâm An Vạn Sự An”

Sấm Dậu tháng 7âl2026

Sấm tuổi Dậu tháng cô hồn
🐔🐔🐔🐔🐔
:|:::: ☯️ :|:|::
Hai gà gắn cựa để phang nhau
Sôi máu ăn thua đập cánh ngầu
Xương cốt rã rời, da thịt nhão
Làm trò tiêu khiển oai gì đâu
Gà trong lồng bội, gà rừng rú
Con gáy ngon ơ… con sợ đau
Bịt ở chỗ này đầy chỗ khác
Tự do mơ gặp cánh chim câu!

KHI BUÔNG CẦU, ĐẠO TỰ ĐẾN

KHI BUÔNG CẦU, ĐẠO TỰ ĐẾN

  1. Có những thứ càng cầu càng xa, đến khi lòng thôi mong cầu, chúng lại tự tìm đến.
  2. Con người khổ không hẳn vì thiếu, mà nhiều khi vì lòng muốn quá nhiều so với những gì mình đang có.
  3. Đạt được điều mình muốn chưa chắc là thành công; đạt được mà lòng vẫn bình an, ấy mới là thành tựu.
  4. Tu tập không phải để cuộc đời không còn sóng gió, mà để giữa mọi thịnh suy, lòng mình vẫn không nghiêng ngả.
  5. Có một thời tôi cầu tiền, cầu danh, cầu hạnh phúc mà chẳng được; đến khi chỉ cầu sửa mình, những thứ từng mong lại lần lượt tìm đến.
  6. Khi hướng mắt ra ngoài, ta thấy mình thiếu đủ thứ; khi quay vào bên trong, ta mới nhận ra thứ cần sửa nhất chính là mình.
  7. Tâm tham khiến người đang có vẫn thấy thiếu; tâm biết đủ khiến người chưa có nhiều vẫn thấy mình giàu.
  8. Đời như một ván cờ, có lúc cùng đường, có khi đắc thế; quân cờ có thể đổi, nhưng Tâm Đạo thì đừng để đổi theo.
  9. Tâm quyết định cảnh: cảnh thuận mà tâm loạn vẫn là khổ; cảnh nghịch mà tâm bình vẫn có một chốn an nhiên.
  10. Rốt cuộc, tu tập không phải để cầu cuộc đời ban cho mình điều gì, mà để đến một ngày: không cầu – mà đủ, không tranh – mà an, không cưỡng – mà thành.

Ấn ngữ:
Không cầu – mà đủ.Giữ Tâm – cảnh đổi.Tu tập – an nhiên.

— Ds Thuý Ngô

Việc tốt mà không đúng người thì dễ chuốc lấy oán hận. Không phải vì bạn sai mà hãy nghe câu chuyện sau: 

Việc tốt mà không đúng người thì dễ chuốc lấy oán hận. Không phải vì bạn sai mà hãy nghe câu chuyện sau: 

Có một đàn cá sống trong hồ nước dơ dớp, đã bao năm qua nó tưởng đó là nguồn nước sạch sẽ nhất, an toàn nhất… bỗng một hôm, có con cá khác từ vùng nước sạch lọt vào hồ đó, nó biết đường thoát ra hồ nước bẩn và chỉ cho những con cá kia. Tưởng rằng tụi nó sẽ nghe theo lời con cá ấy nhưng không! Tụi nó sân si hung hãn lao vào tấn công con cá ấy vì cho rằng nó đang dụ dỗ lôi kéo đàn cá vào chỗ chết. 

Con người cũng không khác mấy đâu. Mỗi người sống trong một cái giếng của riêng họ và sống trong cái giếng của họ tôn thờ. Đó là vùng trời của họ, một vòng tròn trên thành giếng. Cách họ tư duy, niềm tin của họ, giá trị đạo đức theo chuẩn mực của họ, cảm xúc của họ… tất cả những thứ này đều mang tính đồng loại,  và không dễ dàng bị phá bỏ. 

Việc can thiệp vào niềm tin của họ sẽ chỉ chuốt thêm phiền toái và thù hận cho mình. Mỗi người mang một cái nghiệp riêng. 

Tôi thường hay nói về ong và ruồi cũng là ý này. 

Chúng ta chỉ có thể cầm một nắm hạt gieo xuống thửa đất. Hạt nào mọc lên được thì duyên hạt đó. Tuyệt nhiên không cố tình can thiệp vào đó nếu như duyên nghiệp đã định nó phải là hạt lép. Cơ hội để vượt qua hồ nước dơ bẩn đôi khi chỉ cách có một lỗ hổng nhưng lại bị cản trở bởi rào cản niềm tin mù quáng. 

Hỏi tôi thời buổi này nên cầu ơn gì? 

Đó là ƠN SÁNG SUỐT KHÔN NGOAN

Bởi đó chính là nguồn cơn của mọi Phúc Nghiệp thế gian này! 

🙏🙏🙏 

—Thuý Ngô. 

Sấm Tỵ tháng 7 âl2026

Sấm tuổi Tỵ tháng cô hồn 

🐍🐍🐍🐍🐍 

:||::| ☯️ :|:::| 

Đừng cứ tưởng rắn loài thâm độc 

Con người kia nanh nọc kém chi 

Tham lam, hiểm ác, cũng vì 

Chữ danh, chữ lợi, xá gì tình thương! 

Cuộc cổ loạn nên buồn nhân thế 

Chuyện ngày xưa ăn khế trả vàng 

Lũ gà nhốt ở trong hang 

Thèm nghe tiếng gáy của đàn tha hương ! 

NGHIỆP BÁO KHÔNG VẮNG MẶT — CHỈ LÀ CHƯA ĐẾN LÚC

NGHIỆP BÁO KHÔNG VẮNG MẶT — CHỈ LÀ CHƯA ĐẾN LÚC

  1. “Đừng vội nghi ngờ nhân quả khi thấy người ác vẫn giàu sang. Có những món nợ không thu ngay, nhưng chưa từng bị lãng quên.”
  2. “Người ác hôm nay vẫn hưởng phước, không có nghĩa cái ác đã thắng; đôi khi chỉ là quả cũ còn đang trổ, còn nhân mới chưa đến ngày kết trái.”
  3. “Thấy kẻ gian thành công mà vội cho rằng sống thiện là thua thiệt, chẳng khác nào nhìn một đoạn đường rồi kết luận cả cuộc hành trình.”
  4. “Cái đáng sợ của nghiệp không phải là nó đến thật nhanh, mà là khi con người tưởng rằng nó sẽ không bao giờ đến.”
  5. “Giàu có chưa chắc là phước, sống lâu chưa chắc là an. Có những người sở hữu rất nhiều nhưng cả đời vẫn không mua nổi một đêm bình yên.”
  6. “Đừng lấy sự sung sướng của một người làm bằng chứng cho đức hạnh của họ; tiền bạc đo được tài sản, nhưng không đo được sự thanh thản trong tâm hồn.”
  7. “Cái ác có thể thắng một thời, nhưng không thể biến thành chân lý chỉ vì nó đang đứng trên đỉnh cao.”
  8. “Nhân quả không nhất thiết đứng trước cửa ngay ngày ta gieo nghiệp; có những hạt giống phải qua rất nhiều mùa mới đến lúc nảy mầm.”
  9. “Người sống thiện đừng vì thấy kẻ ác sung sướng mà đổi đường. Bình an của một đời đáng giá hơn sự huy hoàng được xây trên bất an.”
  10. “Điều đáng quý nhất không phải sống một đời sung sướng, mà là sống đến cuối đời vẫn có thể nhìn lại chính mình bằng một tâm hồn thanh thản.”

— Thúy Ngô

Chuyện nghề (Như cuốn phim buồn)

Chuyện nghề (Như cuốn phim buồn)

  • Khách đau đớn tột cùng nhắn tin cho tôi. Hỏi xem lý do vì sao “Hai vợ chồng đang sống hạnh phúc, không hề có mâu thuẫn gì, nhà cửa khang trang, cái cái đầy đủ, gia đạo hai bên thuận hoà yên ổn cả… nhưng đột nhiên chồng về nhất quyết đòi ly hôn vợ” ??? Lên được quẻ Đại Súc biến Tiểu Súc là tôi hiểu sự việc này nhiều nỗi uất hận. Hào tài tý thuỷ động lâm huyền vũ là đất mộc dục của hào quan, hào quan lâm không có phụ ẩn. Tôi liền phán: “Quẻ này khả năng cao là chồng có người phụ nữ khác rồi! Tìm hiểu kỹ xem!” Kết quả đúng một cách chua xót.

Người chồng đang yên đang lành thì chơi với một hội nhóm độc thân. Sau một thời gian thì về nói “muốn được làm chính mình” muốn sống như những người độc thân kia. Nhưng khổ nỗi! Anh ta quên mất mình đã có một gia đình, có vợ và hai con nhỏ,… người ta có thể làm những điều mình muốn nhưng điều đó còn tuỳ hoàn cảnh. Sự thoải mái của mình để đánh đổi hạnh phúc của con cái, của vợ chồng mình thì cái giá quá đắt.

Nhiều người vậy lắm! Đang yên đang lành thấy người ta đi tu thì đâm ra ngưỡng mộ rồi về nhà đòi bỏ vợ bỏ con đi tu, tưởng là đã gặp duyên ngộ đạo chứ đâu biết hoàn cảnh mình đã gieo ra một gia đình với trách nhiệm còn phía trước. Giống như một người sửa cái đèn năng lượng mà chỗ đó có cái tổ chim đang ấp trứng thì cũng chờ cho chim mẹ ấp nuôi xong con rồi hãy sửa đèn. Lo cho gia đình ổn định xong xuôi duyên nợ đã rồi tu gì thì tu. Tu nhà cho ổn đã rồi nói chuyện xuất gia. Nhà vứt bỏ thiếu trách nhiệm thì tu cái gì cho đắc quả???

Cũng nhiều người đang yên đang lành tham gia hội nhóm này kia, tiếp nhận tư tưởng phóng túng rồi về bỏ luôn cả gia đình con cái, cho vậy là tìm được chính mình. Tự do tự tại. Nhưng không biết rằng tự do chỉ có được từ phép tắc đạo đức. Còn lại chỉ là tự do trá hình .tự do để biện minh cho dục vọng. Ham muốn mà chưa có cơ hội để thực hiện.

Ngưu tầm ngưu. Mã tầm mã.

Chơi với bạn bè mà không tỉnh để bị ảnh hưởng năng lượng tiêu cực không phù hợp với hoàn cảnh của mình thì có nguy cơ sẽ bị lôi kéo và tan vỡ cả một gia đình. Đó là cộng nghiệp! Nhiều người đang tỉnh táo, chơi với người mê rồi cái bị mê hoặc theo mà không biết. Nhiều người đang sống hạnh phúc với gia đình thì lại đi nghe triết lý dạy đời từ những người thất bại, ly tán, thù đời… mà nghe rất nhiệt tình như gặp thánh sống còn về làm theo nữa.

Trở lại chuyện trên, khách phát hiện trong khoảng thời gian chồng bỏ nhà ra ngoài có ghé hiệu thuốc mua thuốc tránh thai. Vậy là không còn từ gì để diễn tả nữa… chồng đã phản bội vợ.

Giờ thì chuyện này vẫn chưa dám nói cho ba mẹ hai bên. Bởi ai cũng sẽ bị sốc.

Một gia đình đang yên ấm! Bây giờ ra nông nỗi này. Lỗi tại do ai?

Qua câu chuyện này tôi chỉ khuyên mọi người: để giữ được hạnh phúc gia đình thì tuyệt đối phải giữ pháp tắc, đạo đức hôn nhân, sự chung thuỷ, trách nhiệm. Nên đọc Kinh tu tập nhiều cho có Định lực mà vượt khỏi cám dỗ. Nên cầu ơn Sáng suốt để nhận biết chân lý đúng sai. Nếu ván đã đóng thuyền rồi thì đừng cố cạy nó ra nữa. Đã có gia đình rồi thì tập trung sống với đạo lý dành cho gia đình ! Tu cái thân thì gia đình sẽ ổn. Gia đình ổn thì xã hội sẽ ổn. Xã hội ổn định mới có thái bình. 🙏🙏🙏

dichsuthuyngo #chuyennghe

Sấm tuổi Tuất tháng 7âl2026

Sấm tuổi Tuất tháng cô hồn 

🐺🐺🐺🐺🐺 

|:|:|: ☯️ ::|:|: 

Chó sói tru… trăng rằm in bóng

Gương thu hồ sương đọng làn tơ 

Tiêu điều cành lá xác xơ 

Hoa Tâm lại nở giữa đời hơn thua 

Con cún nhỏ cố đua dòng nước 

Vết bánh xe phanh trước mà yên ! 

Lửa bùng cháy vội ưu phiền 

Tâm An trước cảnh hão huyền cũng An !