Sấm tuổi Tuất tháng Tỵ 🐺🐺🐺

Giáp Tuất ngày tháng lênh đênh 

Người thương kẻ ghét vô tình là duyên 

Bính Tuất bài bí phải đền 

Có qua có lại có hên có tù 

Mậu Tuất cũng số phiêu du 

Lông bông trôi nổi thiên thu lá vàng 

Canh Tuất chỉ muốn dịu dàng 

Mà đời chó đuổi đại bàng nhiều khi 

Nhâm Tuất cạn chén nâng ly 

Say sưa bí tỉ khép mi lệ sầu… 

Lâu nay chữ Đức làm đầu 

Chữ Tài phương tiện nhiệm màu chữ Tu. 

#dichsuthuyngo #samngonthapnhilinh #12congiap #tuvi12congiap #tuoituat 

Bố Thí Pháp 📖📖📖

Bố Thí Pháp – Con Đường Của Yêu Thương 🌿

Trong đời, khi nói đến từ thiện, chúng ta thường nghĩ đến cơm áo, tiền bạc, đất đai, hay những viên gạch đá góp xây chùa, xây nhà thờ. Tất cả những điều ấy đều quý giá, đều tạo nên phước đức, và ai cũng nên làm trong khả năng của mình. Nhưng bên cạnh những hình thức ấy, vẫn còn một loại từ thiện sâu xa và lớn lao hơn – đó là Bố Thí Pháp.

Bố Thí Pháp không phải là đem của cải vật chất ra cho, mà là khai sáng u mê, soi sáng nhận thức cho người khác. Bởi mọi nghiệp ác trong đời đều khởi nguồn từ ý nghĩ. Nếu con người biết nuôi dưỡng tư tưởng từ bi, bác ái, thì nhân loại đã không còn chiến tranh, không còn trộm cướp, hãm hại lẫn nhau. Một thế giới mà ai cũng nhường nhịn, cùng nhau làm điều thiện, thì đã chẳng có dịch bệnh, thiên tai, hay diệt chủng. Chính vì vậy, từ ngàn xưa, những bậc giác ngộ luôn lấy việc khai sáng trí tuệ làm gốc để dẫn dắt người đời đi về nẻo thiện lành.

Nhưng “bố thí pháp” không chỉ là những lời giảng cao xa, mà ẩn hiện trong từng điều nhỏ bé nhất của đời thường. Nó có mặt trong bát chè đậu đen mà người vợ múc cho chồng. Nó tỏa sáng trong cái tã giấy mà người mẹ nâng niu cho đứa con thơ. Nó long lanh trong ánh mắt hồn nhiên của trẻ nhỏ. Và nó sống động trong từng hành động biết yêu thương, cảm thông, sẻ chia mỗi ngày. Đó là thứ “pháp” tự nhiên lên tiếng từ lương tri, là ánh sáng bình dị nhưng nhiệm mầu.

Vậy nên, chúng ta đừng đợi làm những điều to tát mới gọi là thiện. Hãy bắt đầu từ việc tu sửa bản thân, sám hối mỗi ngày để trở nên tốt đẹp hơn. Hãy sống nặng tình yêu thương, coi trọng đạo đức nhân nghĩa hơn là vật chất. Và quan trọng nhất, hãy chia sẻ những điều hiểu biết, giá trị tốt đẹp cho người khác. Khi ánh sáng trong ta được lan tỏa, nhiều người khác cũng sẽ tìm thấy bình an.

✨ Sống tỉnh thức không phải là đi tìm những điều huyễn hoặc xa vời, mà là biết gieo yêu thương ngay trong đời thường. Khi ta biết bố thí pháp, ta không chỉ tạo phước đức cho mình, mà còn góp phần chuyển hóa cả thế gian.

Oan cho rắn 🐍🐍🐍

Oan cho rắn! 

Chúng ta vẫn thường nghe người ta nói về rắn với những cụm từ “loài gian xảo”, “loài độc ác”, “yêu ma”… và trong tiểu thuyết, phim ảnh, tôn giáo… không ít lần rắn đóng vai phản diện.

Nhưng sự thật có phải là như vậy? 

Nếu chúng ta chịu khó tìm hiểu về tập tính của loài rắn thì chúng ta sẽ khá ngỡ ngàng. Rắn có thật sự “độc” như chúng ta nghĩ? 

Độc dược của chúng đâu phải để hại người.

Thường rắn chỉ cắn khi chúng bị tấn công. Khi ta vô tình chạm tay hay đạp lên người chúng. Bởi nó cảm thấy bị đe doạ thì nó phản ứng. Còn không nếu thấy chúng ta nó sẽ lủi đi mất. Nó không tự tìm tới chúng ta để tấn công trừ khi chúng ta làm hại đến nó, hại đến bạn đời hay đồng loại nó. Chứ rắn không có dã tâm trước chúng ta. 

Một sự thật có lẽ ít ai dám thừa nhận. Đâu đó, con người “độc” hơn rắn. Bởi họ sẵn sàng tấn công cả những ai không có thù với họ. Tấn công cả những người tốt lành tử tế. Độc dược của người là lời nói, đố kỵ, sân hận… rắn nó có thể báo thù cho bạn đời nó khi bị người làm hại, nhưng người thì có thể hại luôn cả người bạn đời của mình. Vậy bạn xem giữa một số người so với rắn thì bên nào “độc” hơn? 

Chúng ta sống trong những khung định kiến, nơi mà sự tốt xấu được áp đặt rất cảm tính. Loài rắn mà biết viết sử thì con người chính là nhân vật phản diện. 

Chân lý nằm trong nội tâm của con người. Nó sâu thẳm vượt thoát khỏi những chấp trước. Và không có một nguyên tắc cố định dành cho tất cả chúng ta. Và không nằm tuyệt đối ở một minh sư. 

Có cô khách xem quẻ đã nhắn tin cho tôi rằng “Con tin thầy tuyệt đối” Tôi liền bảo: “Không! Cô đừng tin ai tuyệt đối kể cả tin tôi. Con người vốn dĩ không tuyệt đối, tôi cũng có lúc sẽ phạm sai lầm. Nếu tuyệt đối tin vào cái không tuyệt đối thì sẽ có lúc phải thất vọng!” 

#dichsuthuyngo #baivietgoc #ran #tuongdoi #chanly 

Sấm tuổi Mão tháng Tỵ 🐈‍⬛🐈‍⬛🐈‍⬛

Ất Mão nhiều nỗi khát khao 

Đinh Mão bắt chuột chiêm bao nhặt vàng 

Kỷ Mão buổi sáng huy hoàng

Tân Mão buổi tối bàng hoàng nhìn nhau 

Quý Mão chuẩn bị cau trầu 

Nhà trai nhà gái người hầu kẻ đưa… 

#samngonthapnhilinh #dichsuthuyngo  #12congiap #tuvi12congiap 

Linh Hồn Bé Nhỏ 👼👼👼

🌱 Linh hồn bé bỏng – Nghiệp duyên và tình thương

Trong cuộc sống, có những điều ta ít khi dám đối diện, nhưng lại âm thầm để lại dấu ấn rất sâu trong tâm hồn. Một trong số đó chính là những mầm sống bé bỏng chưa kịp chào đời. Những linh hồn ấy chất chứa nhiều oan trái, nhiều khát vọng được làm người, và khi chưa trọn duyên phận thì cũng để lại những hệ quả khó lường trong đời sống của cha mẹ, gia đình.

Qua trải nghiệm của mình trong hành trình tiếp xúc với tâm linh, tôi nhận thấy nhiều gia đình gặp trắc trở trong đường con cái, tình cảm, công việc, sức khỏe… đều ít nhiều liên quan đến nghiệp duyên với những linh hồn nhỏ bé ấy. Khi chưa kịp làm con của cha mẹ, những linh hồn này thường còn nhiều oán hận, nên nếu không được hóa giải bằng tình thương và sự sám hối chân thành, thì đôi khi trở thành chướng duyên cho chính người trong cuộc.

Tôi từng đến nhiều nơi, cảm nhận rõ sự hiện diện lặng lẽ của những mầm sống dở dang. Ánh mắt oan trái, khí âm nặng nề… tất cả đều là lời nhắc nhở về nhân quả và nghiệp duyên. Ngày nay, có rất nhiều hoàn cảnh khó khăn khiến con người đi đến những quyết định dở dang ấy. Nhưng dù vì bất kỳ lý do nào, nghiệp duyên cũng đã hình thành, và sẽ đồng hành theo mỗi bước đường đời nếu ta không thực sự tỉnh thức để hóa giải.

Điều quan trọng không nằm ở những nghi lễ bên ngoài, mà chính là sự tỉnh thức nội tâm: tu tâm, tu đức, sống đạo lý, tạo nhiều phước lành, hồi hướng bằng tình thương chân thành cho những linh hồn bé nhỏ ấy. Khi đó, gốc rễ nghiệp chướng mới dần được chuyển hóa.

Mỗi linh hồn bé bỏng đều là một kiếp duyên dở dang, một tiếng gọi thầm mong được thương xót. Tôi chỉ mong những ai đọc được những dòng này, khi đứng trước những lựa chọn trong đời, hãy dừng lại để suy nghĩ thật sâu, và chọn con đường thiện lành.

💗 Hãy gieo nhân từ bi hôm nay để tương lai không còn phải gánh chịu những nghiệp duyên khó lường.

💡 Nhớ rằng: chỉ có tình thương và sự tỉnh thức mới là liều thuốc chữa lành cho cả ta và cho những linh hồn bé bỏng ấy.

Sấm tuổi Hợi tháng Tỵ 🐷🐷🐷

Ất Hợi điểm phấn tô son 

Đinh Hợi ái ố yêu đương vui buồn 

Kỷ Hợi đứt gánh giữa đường 

Tân Hợi đổ nát gió luồng núi cao 

Quý Hợi sấm đánh rền trời 

Một cơn mưa lớn… heo thời mạnh to ! #dichsuthuyngo #12congiap #tuvi12congiap #samngonthapnhilinh #tuoihoi 

Khẩu Nghiệp 😷😷😷

🕯️ Khẩu Nghiệp – Tai họa từ lời nói

“Hoạ tòng khẩu xuất, bệnh tòng khẩu nhập” – cổ nhân đã dặn từ ngàn xưa.

Một lời nói có thể cứu người, cũng có thể hại người.

Một câu buông ra có thể xây phúc, cũng có thể gieo nghiệp.

Ngày nay, mạng xã hội đầy rẫy chuyện bóc phốt, nói xấu, công kích. Có những điều xấu cần phải vạch trần để cảnh tỉnh, để người khác không bị lừa gạt. Nhưng bên cạnh đó, lại không ít lời lẽ thị phi, đố kỵ, oán thù cá nhân được tung ra chỉ để làm hại nhau.

Có người vì một phút nóng giận, lời nói thành dao sắc cứa vào danh dự kẻ khác. Có người bới móc, bêu riếu cho đến khi nghiệp quật lại, thân bại danh liệt mà không hề nhớ rằng chính miệng mình đã tạo ra cái nghiệp hôm nay. Có kẻ thậm chí còn bỏ cả liêm sỉ, dựng chuyện để tạo tiếng vang, đánh bóng bản thân bằng cách hạ thấp người khác.

🌱 Tất cả những lời nói sai trái ấy đều để lại nghiệp, và sớm muộn cũng phải trả giá.

✅ Những lời nên nói (gieo Phước):

1. Lời động viên, lời cầu nguyện.

2. Lời nhân văn, đạo đức để nâng con người lên.

3. Lời dạy nghề, chỉ dẫn kỹ năng, kiến thức giúp người khác thành công.

4. Lời khai thị chân lý, giúp người khác giác ngộ.

5. Lời lịch sự, đẹp đẽ, thể hiện tình yêu thương chân thật.

6. Lời truyền thánh ý, gieo mầm đạo đức cho cộng đồng.

❌ Những lời không nên nói (gieo Nghiệp):

1. Nói xấu, công kích để hạ bệ người khác.

2. Nói sai sự thật, xuyên tạc, bịa đặt.

3. Miệt thị ngoại hình.

4. Chửi tục, nguyền rủa, mắng nhiếc.

5. Truyền bá tà đạo, gieo tà kiến.

6. Phỉ báng tâm linh, gây thị phi chia rẽ.

✨ Người biết tu khẩu là người biết gieo phước cho mình và cho đời.

Một câu nói thiện lành có thể hóa giải hận thù.

Một lời chân thành có thể thay đổi số phận.

Hãy nhớ: Tu tâm, tu khẩu, rồi mới đến tu hành.

Vì khẩu nghiệp chính là tấm gương phản chiếu tâm nghiệp của mỗi người.

Một số người cho rằng…

Một số người cho rằng…

Một số người cho rằng “sống cần biết đủ, đủ thì không khổ” nhưng thế nào là đủ? Đủ hay là buông xuôi? Đủ hay là không có chí cầu tiến? … nhiều khi bạn bị lầm, bị rối ở chỗ này… 

Để hiểu được thế nào là “Đủ” cần rất nhiều sáng suốt. Đó là một dạng Thần Trí.

Nếu chỉ hiểu đủ theo cách “tầm thường” thì chấp niệm này sẽ làm hại chính bạn. Có những thứ đủ thì không tràn nhưng thiếu sẽ không dùng được. Nó giống như một người mang dầu đi thắp sáng ngọn đèn vượt qua khu rừng tối. Nếu người nó rót quá đầy để dầu tràn ra nó sẽ cháy cả cây đèn, nếu rót thiếu thì không đủ ánh sáng để vượt qua khu rừng đó. 

Người đã nghèo túng mà sống với cái tư tưởng “đủ rồi” thì mãi sẽ thiếu, kéo theo con cái khổ lây. 

Người đã giàu rồi mà muốn giàu hơn (mạo hiểm hơn) cũng dễ gặp rủi ro, nạn tai… thì người đó cũng mãi thiếu. 

Một bên thiếu vì không nỗ lực, buông bỏ còn một bên thiếu vì lòng tham không đáy. 

Thần trí nhận biết chỗ này nên luôn cố gắng và có điểm dừng ! 

Cũng giống như cái nhìn về Dục (tôi nói theo nghĩa chung và nghĩa riêng là TD). 

Người thì kinh tởm nó, cho là tội lỗi. 

Người thì thác loạn nó, cho là thăng hoa. 

Đó là hai trạng thái đối lập. Nhưng thần trí thấy nó ở giữa. Giống con đập đang tích nước. Nếu không mở nước xả đập thì đập vỡ. Đó là điều tiết. Nếu không có vách ngăn thì lũ, lụt, không có cái để dùng… đó là cái hậu quả của để mặc. 

Dục không phải là thứ để đè nén lại càng không phải thứ để tung bay tự do. Đó là thứ để điều tiết cân bằng. Tu hành có nhiều Phương Pháp. Có khổ hạnh diệt dục thì cũng có thoả mãn tự do rồi bảo là phá chấp. Nhưng tất cả vẫn còn nằm trong chấp. Gọi là chấp Pháp, chấp Giới.  

Với con ngựa hoang nó rất mạnh mẽ nhưng nó chỉ thích hợp ở thảo nguyên mênh mông với tự do. Nhưng khi ngựa đã hoà nhập với xã hội thì nó cũng thích nghi. Nó có dây cương, có lề lối… nếu chỉ để mất đi tính hoang dã chướng khí thì người ta chỉ việc thiến nó đi. Nhưng như thế nó mất đi tất cả sức mạnh và sẽ bị đào thải. 

Khi ta mang thân người, dục không mất đi, nó ở những trạng thái sau: 

1/ Kìm nén. 

2/ Buông thả. 

3/ Điều tiết. 

4/ Chuyển hoá. 

Khi bạn hiểu ra chỗ này, tôi tin bạn đã nhìn thấy ánh sáng. Nhìn thấy thành công của mình !

#dichsuthuyngo  #BaiViet #sachgoc #thantri 

Một số người cho rằng…

Một số người cho rằng…

Một số người cho rằng “sống cần biết đủ, đủ thì không khổ” nhưng thế nào là đủ? Đủ hay là buông xuôi? Đủ hay là không có chí cầu tiến? … nhiều khi bạn bị lầm, bị rối ở chỗ này… 

Để hiểu được thế nào là “Đủ” cần rất nhiều sáng suốt. Đó là một dạng Thần Trí.

Nếu chỉ hiểu đủ theo cách “tầm thường” thì chấp niệm này sẽ làm hại chính bạn. Có những thứ đủ thì không tràn nhưng thiếu sẽ không dùng được. Nó giống như một người mang dầu đi thắp sáng ngọn đèn vượt qua khu rừng tối. Nếu người nó rót quá đầy để dầu tràn ra nó sẽ cháy cả cây đèn, nếu rót thiếu thì không đủ ánh sáng để vượt qua khu rừng đó. 

Người đã nghèo túng mà sống với cái tư tưởng “đủ rồi” thì mãi sẽ thiếu, kéo theo con cái khổ lây. 

Người đã giàu rồi mà muốn giàu hơn (mạo hiểm hơn) cũng dễ gặp rủi ro, nạn tai… thì người đó cũng mãi thiếu. 

Một bên thiếu vì không nỗ lực, buông bỏ còn một bên thiếu vì lòng tham không đáy. 

Thần trí nhận biết chỗ này nên luôn cố gắng và có điểm dừng ! 

Cũng giống như cái nhìn về Dục (tôi nói theo nghĩa chung và nghĩa riêng là TD). 

Người thì kinh tởm nó, cho là tội lỗi. 

Người thì thác loạn nó, cho là thăng hoa. 

Đó là hai trạng thái đối lập. Nhưng thần trí thấy nó ở giữa. Giống con đập đang tích nước. Nếu không mở nước xả đập thì đập vỡ. Đó là điều tiết. Nếu không có vách ngăn thì lũ, lụt, không có cái để dùng… đó là cái hậu quả của để mặc. 

Dục không phải là thứ để đè nén lại càng không phải thứ để tung bay tự do. Đó là thứ để điều tiết cân bằng. Tu hành có nhiều Phương Pháp. Có khổ hạnh diệt dục thì cũng có thoả mãn tự do rồi bảo là phá chấp. Nhưng tất cả vẫn còn nằm trong chấp. Gọi là chấp Pháp, chấp Giới.  

Với con ngựa hoang nó rất mạnh mẽ nhưng nó chỉ thích hợp ở thảo nguyên mênh mông với tự do. Nhưng khi ngựa đã hoà nhập với xã hội thì nó cũng thích nghi. Nó có dây cương, có lề lối… nếu chỉ để mất đi tính hoang dã chướng khí thì người ta chỉ việc thiến nó đi. Nhưng như thế nó mất đi tất cả sức mạnh và sẽ bị đào thải. 

Khi ta mang thân người, dục không mất đi, nó ở những trạng thái sau: 

1/ Kìm nén. 

2/ Buông thả. 

3/ Điều tiết. 

4/ Chuyển hoá. 

Khi bạn hiểu ra chỗ này, tôi tin bạn đã nhìn thấy ánh sáng. Nhìn thấy thành công của mình !

#dichsuthuyngo  #BaiViet #sachgoc #thantri 

Một số người cho rằng…

Một số người cho rằng…

Một số người cho rằng “sống cần biết đủ, đủ thì không khổ” nhưng thế nào là đủ? Đủ hay là buông xuôi? Đủ hay là không có chí cầu tiến? … nhiều khi bạn bị lầm, bị rối ở chỗ này… 

Để hiểu được thế nào là “Đủ” cần rất nhiều sáng suốt. Đó là một dạng Thần Trí.

Nếu chỉ hiểu đủ theo cách “tầm thường” thì chấp niệm này sẽ làm hại chính bạn. Có những thứ đủ thì không tràn nhưng thiếu sẽ không dùng được. Nó giống như một người mang dầu đi thắp sáng ngọn đèn vượt qua khu rừng tối. Nếu người nó rót quá đầy để dầu tràn ra nó sẽ cháy cả cây đèn, nếu rót thiếu thì không đủ ánh sáng để vượt qua khu rừng đó. 

Người đã nghèo túng mà sống với cái tư tưởng “đủ rồi” thì mãi sẽ thiếu, kéo theo con cái khổ lây. 

Người đã giàu rồi mà muốn giàu hơn (mạo hiểm hơn) cũng dễ gặp rủi ro, nạn tai… thì người đó cũng mãi thiếu. 

Một bên thiếu vì không nỗ lực, buông bỏ còn một bên thiếu vì lòng tham không đáy. 

Thần trí nhận biết chỗ này nên luôn cố gắng và có điểm dừng ! 

Cũng giống như cái nhìn về Dục (tôi nói theo nghĩa chung và nghĩa riêng là TD). 

Người thì kinh tởm nó, cho là tội lỗi. 

Người thì thác loạn nó, cho là thăng hoa. 

Đó là hai trạng thái đối lập. Nhưng thần trí thấy nó ở giữa. Giống con đập đang tích nước. Nếu không mở nước xả đập thì đập vỡ. Đó là điều tiết. Nếu không có vách ngăn thì lũ, lụt, không có cái để dùng… đó là cái hậu quả của để mặc. 

Dục không phải là thứ để đè nén lại càng không phải thứ để tung bay tự do. Đó là thứ để điều tiết cân bằng. Tu hành có nhiều Phương Pháp. Có khổ hạnh diệt dục thì cũng có thoả mãn tự do rồi bảo là phá chấp. Nhưng tất cả vẫn còn nằm trong chấp. Gọi là chấp Pháp, chấp Giới.  

Với con ngựa hoang nó rất mạnh mẽ nhưng nó chỉ thích hợp ở thảo nguyên mênh mông với tự do. Nhưng khi ngựa đã hoà nhập với xã hội thì nó cũng thích nghi. Nó có dây cương, có lề lối… nếu chỉ để mất đi tính hoang dã chướng khí thì người ta chỉ việc thiến nó đi. Nhưng như thế nó mất đi tất cả sức mạnh và sẽ bị đào thải. 

Khi ta mang thân người, dục không mất đi, nó ở những trạng thái sau: 

1/ Kìm nén. 

2/ Buông thả. 

3/ Điều tiết. 

4/ Chuyển hoá. 

Khi bạn hiểu ra chỗ này, tôi tin bạn đã nhìn thấy ánh sáng. Nhìn thấy thành công của mình !

#dichsuthuyngo  #BaiViet #sachgoc #thantri