Sấm tuổi Dậu 20 năm 🐓🐓🐓

Sấm tuổi Dậu thiên vận 20 năm
(2024-20244)
:||::| ☯️ :|:::|
Ngựa đá gà rơi… chìm chảo lửa
Ruột xoắn quăn, bụng chửa phình to !
Linh nhi bé đỏ lật, bò…
Đem tình mẫu tử đi kho cá rồng
Dậu đào bới con giun, con dế
Thìn còn ham giữ ghế hư vinh !
Trần gian có những vết đinh
Đóng vào tội lỗi vô minh con người !

Chuyện mẹ con chim se sẻ và con gà “trầm cảm” 

Chuyện mẹ con chim se sẻ và con gà “trầm cảm” 

Trong lúc tôi luận quẻ viết sấm thì trông thấy ba con chim sẻ, một mẹ, hai con; chim mẹ đang mớm mồi cho con, nhìn thấy mẹ con chúng chíu chích bên nhau bất giác tôi nghĩ tới con người… 

Tại sao con chim se sẻ nó lại biết “yêu thương” và “có trách nhiệm” với những đứa con của nó đến như vậy? Và khi con nó đủ lông đủ cánh thì nó để con nó được tự do kiếm ăn chứ không níu giữ. Lúc nhỏ thì nó chăm sóc từng li từng tí, đến lớn thì để cho con tự lực tự cường. Còn người đôi khi làm ngược lại. 

Lúc nhỏ bỏ bê vô trách nhiệm với con, có người còn nhẫn tâm bỏ con từ trong thai đỏ. Đến lúc lớn thì đòi hỏi con cái phải có hiếu, phải chăm sóc mình, kiểm soát con mọi mặt, không để nó quyết định cuộc đời nó dù nó đã đến cái tuổi phải tự lực cánh sinh. Tôi nghĩ cái bản ngã của con người nó có thù với tự nhiên và có sự đố kỵ với tình yêu thương trí tuệ. Đạo nằm trong vạn vật nhưng chúng ta không thấy. Mà chúng ta chỉ thấy cái tôi của mình và một mớ định kiến chấp trước khoác lên danh nghĩa chính Đạo. 

Tôi lại nhớ tới con gà mái nhà ông anh vợ tôi. Nó đẻ ra mấy cái trứng nó quý lắm! Bản năng làm mẹ khiến nó có động lực làm ổ, ấp trứng. Nhưng xui thay, ông anh vợ tôi lại mang trứng đi mất, thế là nằm lỳ mấy ngày trên cái ổ rơm không có cái trứng nào. Thân hình nó xơ rơ… nhìn nó tiều tuỵ đi như cục bông gòn… rồi tôi bất giác lại nghĩ tới con người… 

Họ sẵn sàng bỏ con khi con đang nằm trong cung lòng họ. 

Dục tình chiến thắng đạo đức. Tình yêu thương bị lấp đầy bởi ác tâm. 

Đôi lúc khiến người thua cả một con gà. 

Tôi lại quay về với công việc hằng ngày… viết văn thơ chia sẻ trải nghiệm của mình. Những gì đã từng vùi dập tôi và những gì tôi đã bước qua để có được trạng thái bình an. 

Hãy giữ lấy phần Hồn. 

Hãy nuôi dưỡng: 

Tình yêu thương ! 

Trí tuệ ! 

Đức tin ! 

Người cầm lái cuộc đời mình không phải là lái con thuyền luôn trên đại dương bình lặng. Không! Đại dương đó chắc chắn sẽ có sóng gió bão tố, nhưng người cầm lái vẫn giữ được sự bình an trong lòng. Bằng trí tuệ sự dũng cảm để vượt qua giông bão và chấp nhận phó thác cho THIÊN Ý! 

Ds Thuý Ngô. 

#dsthuyngo 

Sấm Thìn 20 năm 🐉🐉🐉

Sấm tuổi Thìn thiên vận 20 năm
(2024-2044)
|:|:|| >>> ::|:||
Đông Nam phương Tốn có thần mèo
Cào cấu xu tiền lẻ bọt bèo
Lửa hoả – gió phong, tam – nhất biến
Rồng thìn uốn lượn có mây theo
Hiệp sĩ bàn tròn đang hội ước
Người dơi cứu thế ngồi đơn côi
Nhân gian dạo này đầy hiểm ác !
Hà Bá cũng buồn nước lệ trôi…

Sấm Tuất 20 năm 🐺🐺🐺

Sấm tuổi Tuất thiên vận 20 năm
(2024-2044)

:::||| ☯️ :::||:
Phương Tây Bắc thâm sơn cùng cốc
Chó nhìn sao dê tróc lông da
Tua rua như chuỗi ngọc ngà
Thợ săn đại khuyển nhả ra khói mù
Lũ chuột chít có thù tử tế
Sống thiện lương như thế ngu si ?
Siêng ăn lười biếng nên chi
Tìm đường trộm cắp lấy đi nghiệp về.

Sấm Mão 20 năm 🐈‍⬛🐈‍⬛🐈‍⬛

Sấm tuổi Mão thiên vận 20 năm
(2024-2044)
::|||: => ::||::
Vì tình yêu trái tim rung động
Trái đạo thường phu phụ quay lưng
Trầu – cau thắm thía tình thâm
Bé ba – hoàng tử, tiêu – cầm, tơ rung…
Chẳng tư ý , tư tình, dục vọng
Khuyên chân thành lánh động bầy yêu
Ba lăm, thất ngũ, dê kêu…
“Be” “be” sừng cắm tường rêu vợ chồng.

Sấm Hợi 20 năm🐗🐗🐗

Sấm tuổi Hợi thiên vận 20 năm
(2024-2044)
||||:| ☯️ ||||||
Ngựa trời mang xuống nước trời ban
Giữ thói heo nhà dễ phải toang !
Vàng bạc đầy nhà duyên phước đủ
Heo rừng dũng mãnh sẽ huy hoàng
Hoả Thiên chiếu rực lòng tăm tối
Bè lũ lợn lòi quen thói gian
Âm dương tranh đấu, đông tây chiến
Ta giữ đường trung thế vững vàng !

⚠️ BÙA NGẢI – THỨ ĐÁNG SỢ NHẤT… KHÔNG PHẢI LÀ BÙA NGẢI!

⚠️ BÙA NGẢI – THỨ ĐÁNG SỢ NHẤT… KHÔNG PHẢI LÀ BÙA NGẢI!

Hằng ngày tôi vẫn nghe những câu hỏi quen thuộc:

– Vợ/chồng đổi tính, có phải bị bỏ bùa?

– Bệnh tật kéo dài, có phải trúng ngải?

– Làm ăn sa sút, có phải bị yểm?

Người ta sợ bùa ngải… vì không hiểu nó.

👉 Sự thật là:

Bùa ngải có tồn tại. Nhưng không phải ai cũng bị trúng.

Chỉ những người có “duyên nghiệp” tương ứng – tâm yếu, lòng loạn, phúc mỏng – mới dễ bị tác động.

Ngược lại…

Người sống ngay thẳng, tâm sáng, đức dày:

• Bùa khó chạm

• Ngải khó nhập

• Tà khí tự tan

Thậm chí… kẻ hại người còn gánh ngược nghiệp quả.

🔮 Bùa ngải thực chất là gì?

Chỉ là công cụ của lòng tham và ích kỷ.

Người tìm đến nó để cầu tình – cầu tiền – cầu danh…

chẳng khác nào vay “tín dụng đen vô hình”:

👉 Có thể “được trước”…

👉 Nhưng sẽ “trả sau”… bằng chính:

– Sức khỏe

– Tình cảm

– Vận mệnh

🌿 Luật đời rất rõ:

Không có gì cho không.

✨ Con đường duy nhất bền vững:

– Tu tâm

– Tích đức

– Sống thiện

– Lao động chân chính

➡️ Ghi nhớ điều này:

Bùa ngải không đáng sợ.

Thứ đáng sợ nhất là tâm yếu và đức mỏng.

Người tâm sáng – đức dày

👉 Bùa ngải cũng chỉ là… gió thoảng qua đời.

#buangai #tamlinh #daoly

NGHÈO CŨNG LÀ PHƯỚC VÀ YỂU CŨNG CÓ ĐỨC 🌱🌱🌱

Bình thường người ta nói với bạn giàu là do bạn có phước, thọ là do bạn có đức thì hôm nay, tôi sẽ nói với bạn điều ngược lại. 

Bạn sẽ kinh ngạc! Bởi trước giờ bạn đã lầm… bởi tôi sắp nói với bạn nghịch lý này: 

NGHÈO CŨNG LÀ PHƯỚC VÀ YỂU CŨNG CÓ ĐỨC. 

Tại sao lại như thế? 

Chúng ta nghĩ một người nghèo họ thật vô phúc mới khổ sở như vậy. Đúng! Sẽ là khổ và vô phúc nếu người nghèo đó sống mặc cảm, tự ti, và vì hoàn cảnh nghèo khổ mà đi làm việc sai trái. Còn với một người nghèo mà biết tu thân, tích đức, không tham lam, không để đồng tiền cám dỗ, nghèo mà sống chân tình, ngay thẳng… thì phước đó lớn vô cùng. Bởi họ không có nhiều tiền để tiêu pha nuôi dưỡng dục vọng nên họ bớt đi Nghiệp, đồng thời cái khổ mà họ phải chịu là cái giá để thanh tẩy đời sống tội lỗi. Họ chịu nghèo khổ nhưng rèn được Đức Nhẫn Nại, hy sinh. Và đó là Phúc thật. Chính trong cái khổ sẽ giúp họ giác ngộ ! 

Cũng như vậy, một người yểu mệnh không sống được lâu chúng ta nghĩ họ không có Đức, dương số ngắn ngủi nhưng không hẳn. Rất nhiều bậc vĩ nhân, bậc Thánh… họ đã mất rất sớm nhưng lại để cho đời vô vàn ơn phước. Họ sống một đời công chính nhưng vẫn bị bức hại, bệnh tật, nạn tai… nhưng đó chỉ là bước cuối cùng trút bỏ Nghiệp lực để bước sang đời sống mới, nơi tràn ngập ánh sáng màu nhiệm. Họ thật sự có Đức. Sự yểu mệnh của họ chỉ là một cuộc ghé thăm trần gian để lại một viên ngọc sáng soi đường Thiện Tâm cho nhân loại. Họ hy sinh chính mình để thắp sáng lương tri của con người. 

Ngược lại, chính những người giàu có, sống lâu… nếu họ không lương thiện, không tu tập, họ làm nhiều điều ác. Thì chính họ đã và đang đốt đi phước đức của chính mình. Cái giàu tạo điều kiện cho họ tham lam, hám dục gây ra Nghiệp, chính cái sống thọ khiến họ lún sâu hơn vào hố sâu tăm tối. Thế cho nên, cái tưởng phúc đức lại hoá ra là nguyên nhân của nghiệp quả về sau. 

Đời dài lắm! Không phải 100 năm hay 200 năm… nó là chuỗi dạo chơi vô tận của linh hồn. 

Người ngộ Đạo nhìn thấy chuỗi không chỉ thấy từng hạt. Biết rồi lo TU NHÂN ĐỨC TRỌN LÀNH! 

Chớ thấy cái nghịch lý ở đời nó che mắt nhân quả. Thấy ác lên ngôi thì tưởng Nghiệp chỉ là tưởng tượng. Thời nay, cỏ và lúa mọc chung một ruộng. Đến kỳ thu hoạch, lúa sẽ mang về kho, còn cỏ sẽ đem đi cho bò ăn rồi đốt bỏ. Người có trí nhận ra điều này liền quán Tâm bỏ ác làm lành vậy! 

Ds Thuý Ngô. 

#dsthuyngo 

20 năm tới, tuổi Dần dễ cô độc giữa chính cuộc đời mình…🐯🐯🐯

:::|:| => :::::| 

Canh cô – mậu quả, gió buồn lay! 

Phổi yếu hay ho… sầu khổ hoài 

Gà, chó ngậm tiền chạy tuộc luốc

Tháng Mùi hư – thực chớ tin sai!  

Trong suy nhớ giữ tâm kham nhẫn 

Trong thịnh nhớ gìn đức cúi khiêm 

Khi tiến không nôn nao nóng vội 

Khi lùi không sợ lửa trui rèn.