SỐNG BÌNH LẶNG KHÔNG PHẢI LÀ THUA CUỘC — MÀ LÀ ĐÃ THẮNG CHÍNH MÌNH
Một đời an nhiên – Thúy Ngô
Biển vẫn có ngày nổi sóng. Đời vẫn có lúc phong ba. Nhưng nếu giữa những biến động ấy, lòng ta vẫn bình thản, không bị cuốn trôi theo hơn thua và được mất, thì đó mới là sự bình yên thật sự.
Con người thường dành cả đời để chạy theo danh vọng, tiền bạc, địa vị và sự công nhận. Càng có lại càng muốn nhiều hơn. Càng bước lên cao lại càng sợ mất. Đến cuối cùng, thứ khiến ta mỏi mệt không phải là cuộc đời, mà là những ham muốn không bao giờ biết đủ.
Có những đỉnh cao khiến người ta nổi tiếng. Nhưng cũng có những đỉnh cao khiến người ta cô độc.
Có những chiến thắng làm người khác ngưỡng mộ. Nhưng cũng có những chiến thắng đánh mất chính mình.
Bởi vậy, học cách sống chậm lại không phải là tụt lùi. Biết dừng đúng lúc cũng không phải là thất bại. Đó là sự trưởng thành của một người đã hiểu điều gì mới thật sự đáng để giữ.
Một người đầu bếp nấu ăn chỉ vì tiền sẽ luôn tính toán được mất. Nhưng người nấu bằng cả tấm lòng sẽ tìm thấy niềm vui trong từng bữa cơm người khác ăn ngon miệng.
Tiền chưa bao giờ là điều xấu. Điều đáng sợ là khi con người biến tiền thành mục đích cuối cùng của cuộc sống. Khi ấy, họ không còn làm chủ đồng tiền, mà trở thành người phục vụ cho chính lòng tham của mình.
Người bình lặng không phải là người không có khát vọng. Họ vẫn làm việc, vẫn cống hiến, vẫn xây dựng cuộc đời. Chỉ khác một điều: họ không để danh lợi điều khiển tâm hồn.
Họ chọn việc có ý nghĩa hơn việc có tiếng. Chọn giá trị lâu bền hơn những hào quang ngắn ngủi. Chọn sự an nhiên thay vì hơn thua với cả thế gian.
Bình thường không có nghĩa là tầm thường.
Bình lặng không có nghĩa là yếu đuối.
Bình an không phải là cuộc đời không còn sóng gió, mà là trong lòng đã có một bến đỗ đủ vững để mọi cơn sóng đều đi qua.
Đến một lúc nào đó, bạn sẽ hiểu rằng điều đáng quý nhất của đời người không phải là sở hữu bao nhiêu, mà là giữ được một tâm hồn sáng, một trái tim nhẹ và một cuộc sống bình lặng giữa muôn vàn biến động.
Trong cuộc đời, có lẽ ai cũng từng ít nhất một lần bị tổn thương bởi chính lòng tốt của mình.
Ta giúp người lúc họ khó khăn. Ta tin người bằng tất cả sự chân thành. Thế nhưng điều nhận lại đôi khi không phải là lời biết ơn, mà là sự vô tâm, phản bội hoặc lợi dụng.
Có những mất mát đo được bằng tiền. Có những mất mát chẳng thể đong đếm, vì nó lấy đi cả niềm tin và sự bình yên trong lòng.
Ai từng trải qua rồi mới hiểu, làm điều tốt đôi khi cũng phải trả một cái giá rất đắt.
Nhưng nếu nhìn cuộc đời đủ dài, bạn sẽ thấy một điều rất lạ:
Mỗi lần mất đi một điều gì đó, cuộc sống thường mở ra một điều khác.
Có người mất tiền nhưng giữ được sức khỏe. Có người mất một mối quan hệ để gặp được những người tử tế hơn. Có người đi qua biến cố rồi mới học được cách sống tỉnh táo, biết trân trọng và yêu thương đúng người.
Đó cũng là một dạng lợi ích mà khi còn ở trong đau khổ, chúng ta rất khó nhận ra.
Bởi cuộc đời không phải lúc nào cũng bù đắp bằng đúng thứ ta đã mất.
Có khi mất tiền, nhưng đổi lại là sự bình an. Có khi mất danh, nhưng giữ được nhân cách. Có khi mất một người, nhưng tìm lại được chính mình.
Điều quý giá nhất sau mỗi biến cố không phải là lấy lại những gì đã mất, mà là trở thành một con người trưởng thành hơn.
Vì thế, nếu hôm nay bạn đang mất mát, đừng vội tuyệt vọng.
Một lần thất bại chưa phải là hết đường. Một lần bị phản bội cũng không có nghĩa cả cuộc đời đều phản bội bạn. Một giai đoạn khó khăn không quyết định số phận của cả một đời người.
Điều quyết định tương lai chính là cách bạn bước tiếp sau biến cố ấy.
Hãy giữ lòng ngay thẳng. Tiếp tục sống tử tế. Tiếp tục gieo những điều lành.
Rồi thời gian sẽ trả lời thay cho mọi lời oán trách.
Cuộc đời vốn có quy luật của nó.
Điều thiện có thể đến chậm, nhưng hiếm khi vắng mặt. Điều xấu có thể đắc ý một thời, nhưng khó bền lâu.
Bởi vậy, đừng chỉ nhìn vào những gì đang mất.
Hãy nhìn vào con người mình đang trở thành sau những mất mát ấy.
Biết đâu, chính điều tưởng như bất hạnh hôm nay lại là cánh cửa mở ra một cuộc đời bình an hơn vào ngày mai.
Con người tới chỗ cùng đường rồi mới quyết định bán nhà để tìm một chốn dung thân khác. Nhà đang yên ổn mấy ai mà bán đi. Nhưng vấn đề bán được hay không, nhanh hay chậm mới là điều khách xem quẻ tôi quan tâm nhất. Thỉnh thoảng tôi sẽ soi qua ngôi nhà và chỉ cho những thời điểm thích hợp mà đẩy mạnh việc mua bán. Nếu có dùng thuật số gì hỗ trợ thêm thì tôi sẽ hướng dẫn. Trong số những ca như thế có những ca rất rùng rợn… rùng vì sự linh ứng của Kinh Dịch.
Khách xem bán nhà theo tờ tiền lấy số series, lên được quẻ Thiên Phong Cấu động hào số 6 biến quẻ Trạch Phong Đại Quá. Hào Tuất thổ động hoá Mùi thổ lâm không vong, huyền vũ. Hào Quan Quỷ ngọ hoả động lâm không vong đằng xà nhập vào động mộ. Xét thấy hai cái mộ hiện ra, một ở Tuất một ở Mùi. Từ kinh nghiệm cho tôi biết ngôi nhà mà khách đang muốn bán có động mộ. Nơi đây ít nhất có hai ngôi mộ, và khi nó động hoá Không thì dự đoán đã bị tác động.
Quẻ này không phải đợi lâu vì người xem đã lập tức phản hồi:
Lúc mới làm nhà có dời đi hai ngôi mộ. Từ lúc về làm dâu bố mẹ chồng chưa một ngày mạnh khoẻ. Bên nhà chồng một năm có khi dính ba cái tang.
Thật sự rùng mình! Bởi cái quẻ này cho biết dấu hiệu thổ khí bị xung phá, suy vi. Dụng thần nhà cửa, phụ mẫu động hoá không vong là dấu hiệu mất mát.
Tôi liền bảo: trường hợp này cần bán gấp để rời đi. Tránh để tới năm Mùi. Thế bị xung phá mà dụng thần rơi vào thoái thần thì rất nhiều rủi ro.
Nhà này anh em đi tu cả, nhà ăn chay, cúng chay… sống hướng thiện. Nhưng nghiệp vẫn trổ là vì sao? Bởi nghiệp từ bao đời bao kiếp không thể giải được một sớm một chiều. Có tu là phước đã gieo rồi nhưng nghiệp đến kỳ vẫn phải trả, nếu không tu thì trổ quả còn nặng nề hơn nữa. Giống Phật tu đắc quả, nhưng dòng họ Ngài vẫn gặp hoạ sát thân. Như Mục Kiền Liên tu đắc quả nhưng cuối đời vẫn chịu kiếp nạn từ bọn cướp. Nghiệp vận hành rất “lạnh lùng” là vậy, không bỏ qua bất kỳ ai. Xong, con người mình sống nhất định có sợi dây liên kết. Mình không thể đem hết phúc đức để san sẻ cho người thân dù mình có muốn thì ít ra mình cũng hồi hướng được phần nào cho họ. Giống như câu chuyện Ngài Mục Kiền Liên cứu mẹ đoạ địa ngục.
Mình cứ tu tập, cầu nguyện, hồi hướng cho những người thân cũng như người xa… còn lại hãy phó thác cho dù kết quả như thế nào đi chăng nữa… không vì thế mà bỏ TU vì kiếp luân hồi còn rất dài…