Trong thế giới ngày nay, công nghệ phát triển mạnh mẽ, mạng xã hội mở ra cơ hội kết nối nhiều tâm hồn và lan tỏa điều thiện lành dễ dàng hơn bao giờ hết.
Nhưng cũng chính nơi đó lại trở thành chốn phát sinh vô vàn khẩu nghiệp – nơi lời nói trở nên sắc bén hơn gươm đao, nơi người ta chà đạp nhau không bằng hành động mà bằng phán xét, nhạo báng, bóc phốt, dèm pha.
Xã hội này, dù bạn tốt hay xấu, đẹp hay chưa đẹp, thành công hay lặng lẽ, tử tế hay lặng thinh… thì sớm muộn bạn cũng sẽ bị thị phi.
Bạn càng thành công – càng dễ bị ganh ghét.
Bạn càng sống chuẩn mực – lại càng dễ bị vu khống, xuyên tạc.
Và đôi khi, chính đám đông – tưởng như vô can – lại xúm vào tạo thành làn sóng khẩu nghiệp cuốn trôi nhân phẩm một con người.
Trước búa rìu dư luận, bản năng con người muốn đáp trả. Anh đấm tôi một cái, tôi đấm lại một cái. Nhưng đó là cách trút giận nhất thời – còn hậu quả là mình đã đánh mất phần Đức.
Người có trí, có tu, sẽ chọn cách tĩnh lặng như dòng nước.
Bạn thử chém xuống nước mà xem – chém mãi cũng chỉ mỏi tay!
⸻
Mỗi lần nhẫn nhịn, là một lần bạn trút bỏ được cái tôi, bớt đi sân hận, và thấy rõ: những kẻ gieo nghiệp là người vô minh – đáng thương hơn đáng giận.
Khi bạn chịu thiệt một cách bình thản, chính là lúc Cây Đức bên trong bạn âm thầm đâm chồi, nở trái.
Trái ấy tuy chưa ngọt bây giờ, nhưng sẽ chín đượm theo năm tháng và ban tặng bạn những quả ngọt xanh tươi mà không thế lực nào lấy mất.
⸻
Nhẫn nhục không phải là yếu hèn.
Mà là sự tu luyện cao cấp của người có Trí và có Tâm.
Muốn như vậy, bạn phải thấy rõ chân tướng của Khẩu Nghiệp và Đức Nhẫn.
Phải quán chiếu hàng ngày những sân hận bên trong, để Tâm không bị dẫn dắt bởi cảm xúc.
Hãy như cỏ lau trong gió:
Gió mạnh chừng nào thì cỏ cúi mình chừng nấy để giữ lấy thân.
Còn cây cứng như thông – cành lá sẽ gãy rụng trước bão tố.
⸻
Tất nhiên, có những lúc cần lên tiếng – để bảo vệ lẽ phải, để bảo vệ người yếu thế, để không tạo ra tiền lệ cho cái ác lộng hành. Nhưng hãy lên tiếng với trí huệ và giới hạn, rồi dừng lại.
Còn những lời phỉ báng, ganh ghét vô cớ – thì im lặng chính là khí chất của người có nội lực.
Đừng cố thanh minh với những người không muốn hiểu.
Đừng phí sức với những điều không thể đổi thay.
Hãy cứ làm tốt việc của mình.
Hãy cứ sống tử tế, thanh cao và điềm tĩnh.
Rồi sẽ đến một ngày, người đời sẽ hiểu rằng:
Chính sự nhẫn nhịn là bệ đỡ cho Đức dày.
Và Đức dày sẽ sinh ra Phúc sâu.
⸻
Tôi chúc mọi người sống được như nước.
Phớt lờ thị phi.
Trưởng thành trong yên lặng.
Và âm thầm đơm hoa kết trái trên Cây Đức của chính mình.
Gần đây, tôi xem rất nhiều quẻ cho các trường hợp vướng vào kiện tụng, lừa đảo, tù tội, mất tích, phá sản… Mỗi hoàn cảnh khác nhau, nhưng căn nguyên lại giống nhau: Lòng Tham.
⸻
Có người vợ đang mang thai đến xin quẻ cho chồng. Anh ta sắp hầu tòa vì tội “khai khống giá cả để trục lợi.” Mẹ ruột anh – người đứng tên pháp lý công ty – cũng bị truy cứu. Một nhà ba thế hệ, hai người lao lý, còn lại là người vợ trẻ oằn mình gánh gồng.
Có người khác làm thám tử, nhận 15 triệu từ người bị bắt quả tang ngoại tình để che giấu sự thật. Hậu quả, anh ta bị kiện vì “chiếm đoạt tài sản.” Giữa dòng đời tưởng khôn ngoan, ai ngờ gục ngã vì một phút tham lam.
Rất nhiều người đầu tư làm ăn, tưởng là “cơ hội” – nhưng thực chất là bẫy lòng tham. Bởi đồng tiền không đến từ công sức chân chính mà từ sự mờ ám, dối lừa, chèn ép người khác – thì đó gọi là “lộc tác nghiệp.” Loại lộc này mang theo quả báo: đến sớm thì khổ thân, đến muộn thì khổ đời sau.
⸻
Đó cũng là lý do nhiều kẻ buôn người dễ dàng lừa được nạn nhân. Họ đánh vào ham muốn làm việc nhẹ, lương cao, lấy chồng giàu, đổi đời nhanh chóng mà không cần lao động thực sự. Những viễn cảnh hào nhoáng ở nước ngoài chỉ là miếng mồi, phía sau là bẫy người – bán thân – huỷ hoại.
Lộc đi liền với nghiệp. Tiền dễ đến từ sự giới thiệu mờ ám, từ những “đại gia” không rõ danh phận… chính là vé mời vào con đường buôn người.
⸻
Tôi nói những điều này không phải từ sách vở, mà từ kinh nghiệm xem hàng ngàn quẻ cho người thật – việc thật – cảnh thật.
Có người lấy lý do:
“Nhà nghèo, phải lo cho con, nuôi cha mẹ bệnh tật nên mới làm điều sai trái.”
Nhưng đã quên rằng:
“Nghèo cho sạch, rách cho thơm.”
Càng nghèo, càng phải giữ được lòng trung thực.
Hãy nhìn Trang Tử – bậc trí giả. Khi thời cuộc rối ren, ông lui về ở ẩn, sống nghèo nhưng giữ trọn cốt cách bậc Thánh Hiền.
⸻
Ngày nay, ai cũng ca tụng Trang Tử. Nhưng ca tụng suông thì dễ, sống đúng với đạo hạnh mới khó.
Nếu không sống được như Trang Tử, thì ít nhất cũng hãy giữ cho mình bốn điều sau:
Có những người dám chịu đựng đau đớn thể xác nhưng lại không đủ sức vượt qua những vết thương tinh thần.
Trong khi bao người ngoài kia đang từng ngày chiến đấu với bệnh tật hiểm nghèo để giành giật từng hơi thở, thì lại có những người vì một chút khổ tâm mà đánh mất chính mình.
Nếu một người sẵn lòng hiến dâng đời mình để cứu lấy nhân loại, để bảo vệ đất nước và gia đình – đó là ĐẠI DŨNG.
Còn nếu vì tổn thương cá nhân, thất bại, tự ti hay hơn thua mà buông bỏ tất cả thì… ta nên tự hỏi: Hành động ấy có xứng đáng không?
Chỉ khi ta biết yêu chính mình, thì mới có thể yêu thương được người khác.
Chỉ khi ta trân quý sinh mạng mình, thì mới thật sự hiểu được giá trị cuộc đời.
Từ con kiến nhỏ bé đến cành cây ngọn cỏ đều khát khao sống, huống chi là con người – được sinh ra là để sống, để trưởng thành, để nuôi dưỡng Đức và Phúc.
Nếu mỗi ngày, ta biết sống tích cực, tu tập để giải thoát khỏi khổ đau, thì chính tâm ta sẽ mạnh mẽ hơn từng chút một.
Đặc biệt, những bậc làm cha mẹ, hãy là tấm gương yêu đời cho con trẻ noi theo. Dạy con bằng tình thương chứ không bằng sự hơn thua.
Không phải mua xe đẹp, nhà to cho con là đủ – mà phải dạy chúng biết thương mình, thương người, sống tử tế và có đạo đức.
Đừng gieo vào lòng con trẻ sự đua tranh và cái tôi quá lớn.
Muốn con sống tử tế, hãy bắt đầu gieo hạt thương yêu từ khi còn trong bụng mẹ.
Hãy dạy con biết quý trọng sự sống của muôn loài, cũng như chính sinh mệnh của mình.
Tiền tài, danh vọng, tình cảm… chỉ là phương tiện, không phải mục đích. Như chiếc xe để đi lại – nếu không có xe thì ta vẫn có thể đi bộ, nhưng không thể sống mà không có phương hướng.
Ta cần một lý tưởng sống, một đích đến có ý nghĩa – đó chính là con đường giác ngộ tâm linh, giải thoát khỏi những mê mờ trần tục.
Khi đã ngộ ra chân lý ấy, ta sẽ trở nên mạnh mẽ và lạc quan hơn bao giờ hết – để tiếp tục hành trình, dẫu có đi qua bao nhiêu cay đắng, vẫn không bỏ cuộc.
Vào một năm Tỵ, có một cô gái với nét mặt đầy u uẩn tìm đến nhờ tôi xem cho một quẻ, và xin một lời khuyên.
Sau một hồi trò chuyện, cô kể cho tôi nghe câu chuyện của gia tộc mình.
Gia tộc cô có một công ty lớn. Việc làm ăn không phải quá hưng thịnh, nhưng cũng không đến nỗi tệ so với mặt bằng chung trong thương trường.
Thứ khiến cô đau lòng không phải là chuyện kinh doanh…
mà là chuyện nội bộ gia đình.
Công ty ấy vốn do tổ tiên gây dựng.
Qua nhiều đời quản lý, mọi thứ vẫn giữ được trật tự và đạo nghĩa.
Nhưng đến đời của cô… mọi thứ bắt đầu đổi khác.
Gia đình thuê một người quản lý mới.
Không ai biết ông ta có thứ “bùa phép” gì, nhưng từ ngày ông ta đến, lời nói của ông ta dường như có sức nặng lạ thường. Những anh chị trong gia tộc cô đều nghe theo răm rắp.
Dần dần, người quản lý ấy bắt đầu vượt quá vai trò của mình.
Ông ta đổi luôn cả tên công ty.
Ông ta lên mặt với nhân viên.
Thậm chí cũng không còn nể nang các thành viên trong gia tộc.
Nhưng kỳ lạ thay…
Những anh chị của cô vẫn tung hô, vẫn kính nể, vẫn xem ông ta như người dẫn đường.
Mọi chuyện chỉ thực sự bùng nổ khi em trai của cô — một người vừa tu học và làm việc ở nước ngoài trở về — muốn tham gia điều hành công ty gia đình.
Không những không được chấp nhận…
Người quản lý ấy còn đuổi thẳng anh ra khỏi công ty, với lý do:
“Thằng này phản bội gia tộc.”
Người em trai tức giận hỏi lại các anh chị mình:
— Sao các anh chị lại mê muội như vậy?
Công ty này bao đời do tổ tiên ta gây dựng.
Ông ta chỉ là người được thuê về quản lý, chúng ta trả lương cho ông ta.
Nhiệm vụ của ông ta là làm đúng vai trò của mình.
Nhưng ông ta đã đi quá xa.
Ông ta đổi tên công ty.
Ông ta chia rẽ anh em chúng ta.
Tại sao các anh chị vẫn bênh ông ta?
Những người anh chị liền đáp lại:
— Mày mới là đứa phản bội gia tộc.
Đi làm cho công ty nước ngoài.
Mày đã cống hiến được gì cho gia đình này?
Người em trai nghe vậy chỉ thở dài.
Anh nói chậm rãi:
— Em muốn cống hiến… nhưng ông ta có cho phép em không?
Hay là ông ta luôn tìm đủ lý do để loại bỏ em?
Ông ta sợ điều gì ở em?
Không thích cách làm việc của ông ta không có nghĩa là em phản bội gia đình.
Không đồng tình với quản lý không có nghĩa là em muốn hại gia tộc mình.
Nói xong, người em trai quay lưng bỏ đi.
Sau đó anh gia nhập một công ty khác.
Trớ trêu thay… đó lại chính là đối thủ lớn của công ty gia đình.
Anh dốc hết trí tuệ và tâm huyết vào công ty ấy.
Nhiều ý tưởng của anh được áp dụng và giúp công ty kia phát triển rất mạnh.
Anh từng hy vọng rằng thành công ấy sẽ khiến anh chị mình nhìn ra vấn đề.
Nhưng không.
Những người anh chị càng giận dữ hơn.
Họ mắng anh:
— Đồ phản bội!
Không giúp gì cho gia tộc…
còn đi nối giáo cho giặc.
Sau này chết rồi… mày còn mặt mũi nào nhìn tổ tiên?
Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tụi tao nữa.
Cô gái kể đến đây thì im lặng.
Ánh mắt cô đầy mệt mỏi.
Cô hỏi tôi:
— Thầy có cách nào giúp anh chị em chúng tôi hòa thuận trở lại không?