Sấm tuổi Tuất mùa thu 2026

Sấm tuổi Tuất mùa Thu 2026 

🐺🐺🐺🐺🐺

|:::|: ☯️ ||::|: 

Chó gầm gừ… trước lũ zombie

Sấm đánh rền trời… sét bắn tia 

Chờ đợi mười năm giờ hội ngộ 

Đạo đời công chính sổ thần ghi!

Chó sói, chó sang hay chó cỏ… 

Tuất nào cũng tuất chẳng buồn lo! 

Đơn thân độc mã không thành sự 

Có bạn Nghĩa Nhân chẳng sợ bò ! 

Tâm chưa tịnh, lòng chưa hết tham thì ăn chay để làm gì?

Tâm chưa tịnh, lòng chưa hết tham thì ăn chay để làm gì?

Đó là lời bình luận của một người trên trang tôi. Hầu như chúng ta đang bị lầm lẫn giữa hạt và quả. Lấy quả để phán xét hạt. Nếu quả đã có sẵn thì người nông dân cần gì gieo hạt nữa. Cần gì trồng chỉ cần thu hoạch thôi. 

Vậy thì người đã không còn tham, sân, si nữa thì làm Thánh rồi, Phật rồi… còn cần gì đến chữ Tu? 

Người ta muốn có quả nên mới phải gieo hạt. Muốn tu đặng cái Đức, bớt được tham sân si người ta mới chọn cách Tu. Con người đã sẵn tốt đẹp hoàn thiện thì cần gì phải cố gắng thêm nữa… 

Lý này rất đơn giản nhưng không phải ai cũng ngộ. Họ dễ rơi vào lý tưởng hoá một chân tu mà quên rằng vị đó cũng đang trên con đường làm chủ Tâm mình mà thôi. 

Ăn chay cũng vậy! Họ gieo hạt hiếu sinh. Một ngày, hai ngày, ba ngày… vẫn tốt hơn không có ngày nào. Bởi đó là sự tích luỹ. Chê cái nhỏ tham cái lớn, chuộng cái vội chê cái lâu thì tu sao cho đặng kết quả vuông tròn. 

Thế nên , chúng ta đừng giữ cái ý niệm còn tham, tâm còn chưa định thì không cần ăn chay, không cần tu tập nữa… đó là chúng ta tự cắt đi hành trình gieo hạt và sẽ không bao giờ có ngày thấy quả. 

Sấm tuổi Ngọ mùa thu 2026

Sấm tuổi Ngọ mùa thu 2026
🐴🐴🐴🐴🐴
|:|:|| ☯️ ::|:||
Ngựa tung hoành một đời ngang dọc
Tiếng hý vang… gió lộng trời thu
Lá vàng lót ổ chim cu
Thèm hơi bếp lửa mịt mù khói rơm…
Dinh Bảo Đại, Nam Phương hoàng hậu
Sương lạnh buông… tháp cổ nhà dòng
Nước suy chuyện nhỏ chẳng phòng
Việc nhà cũng loạn bởi không từ đầu.

Không nói lời doạ dẫm, trù dập, cay nghiệt…

Không nói lời doạ dẫm, trù dập, cay nghiệt… 

Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau. Nhược bằng không muốn làm vừa lòng nhau thì cũng đừng nên làm mất lòng nhau chỉ bởi thành kiến cá nhân, đố kỵ, sân si… chỉ vì thấy người ta không tư duy giống mình, người ta thành công hơn mình mà đâm ra thù ghét rồi thể hiện điều đó bằng thái độ: chửi bới, buông lời cay nghiệt, dìm hàng hạ uy tín, quy chụp điều xấu cho người khác, trù dập, phỉ báng, miệt thị… Những điều này giúp thoả mãn chút cảm xúc được “oai” hơn nhưng hậu quả vô cùng lớn. 

Khẩu nghiệp dạng này chưa bao giờ bị lãng quên bởi nhân quả. Chắc chắn người buông ra những câu từ tăm tối ấy Phước họ đã bị tổn hại. Đánh mất Phước là rất nguy hiểm! Không đáng chút nào. Mà lại đánh mất bởi những cảm xúc bốc đồng nhất thời. Nhiều người trong tương lai gặp những biến cố rất khủng khiếp nhưng họ lại vô minh tới mức không nhận ra nguyên nhân từ đâu… từ những lần trong quá khứ họ đã gieo Khẩu Nghiệp. Nó cứ bào mòn lần lần Phước của họ qua những lần chửi rủa người khác mà họ lại vô tư không hề hay biết và chẳng có hy vọng sửa đổi. Một số ít họ gặp biến cố lớn nên mới nhận ra kịp lúc nhưng rất ít người ngộ được điều này… thế nên, khả năng tự ý thức bản thân, tự soi xét chính mình là phẩm chất quý giá nhất trong mọi phẩm chất quý giá của con người. Nó giúp bạn sửa sai và trở nên sáng suốt hơn từ đó phước đức và trí tuệ bạn mỗi lúc một sâu rộng hơn. 

Còn những người làm nạn nhân của những lời cay độc khi mà bản thân họ không hề đúng như những gì lời nói thành kiến sân si dành cho họ. Những người này, họ nhận phần Phước tương đương hoặc lớn hơn những gì mà  người chửi rủa họ bị mất đi. Biết được điều này nên họ không buồn vì sự xúc phạm, bởi những người kia chỉ đang là những con thiêu thân, đáng thương hơn đáng trách ! Cái mà họ buồn nói đúng hơn là “thương” , thương cho sự vô minh mà họ tự đánh rơi phước đức của mình và gia đình mình. 

Chửi người bình thường nghiệp đã nặng. Chửi trúng người có phước đức lớn, sứ mệnh lớn… càng khủng khiếp hơn! Chửi không làm cho những con người vĩ đại sẽ yếu đi mà chỉ làm cho tâm hồn bạn yếu ớt hơn. Cách tốt nhất là để Nhân Quả tự vận hành trước những gì không thuộc phận sự của mình. Học cách im lặng trước những thị phi cũng là một dạng thông minh sáng suốt. 

Khi cái miệng muốn nói nhất cũng là lúc nên soi xét lời nói kỹ càng nhất. Hãy nghĩ đến hậu quả của lời nói trước khi tuôn ra điều gì… 

Phước bạn thì bạn tự giữ lấy. Bạn muốn đốt nó thì không ai cản được bạn! Ai cũng có quyền lựa chọn kết cục cho chính mình ! 

BẠN KHÔNG HẾT HẠN VÌ THIẾU LỄ CÚNG — MÀ VÌ CHƯA CHỊU ĐỔI CHÍNH MÌNH

BẠN KHÔNG HẾT HẠN VÌ THIẾU LỄ CÚNG — MÀ VÌ CHƯA CHỊU ĐỔI CHÍNH MÌNH

Có người bỏ rất nhiều tiền để cầu bình an, hóa giải vận hạn, nhưng cuộc sống vẫn liên tiếp gặp trắc trở. Không phải vì họ làm chưa đủ, mà vì họ đã tìm sai nơi để thay đổi. Muốn vượt qua vận hạn, trước hết phải quay về sửa chính mình.

  1. Điều đáng sợ nhất không phải vận hạn, mà là tin rằng chỉ cần bỏ tiền ra là có thể mua được bình an.
  2. Người chỉ lo hóa giải bên ngoài mà không sửa mình bên trong, thì hết hạn này sẽ đến hạn khác.
  3. Vận hạn không tự sinh ra từ trời đất, mà lớn dần từ những lựa chọn sai lầm của chính con người.
  4. Không có lá bùa nào mạnh hơn một lối sống đúng; không có nghi lễ nào lớn hơn một tâm hồn biết sửa mình.
  5. Muốn đổi mệnh, đừng chỉ tìm cách né tránh nghịch cảnh; hãy tìm cách thay đổi chính bản thân.
  6. Mọi sự đánh đổi đều có cái giá: muốn khỏe phải đổi bằng kỷ luật, muốn giàu phải đổi bằng lao động, muốn bình an phải đổi bằng một đời sống thiện lành.
  7. Đời không thiên vị ai; gieo điều gì thì sớm muộn cũng sẽ gặt điều ấy.
  8. Kẻ chạy trốn vận hạn sẽ sống trong sợ hãi; người đối diện và sửa mình sẽ bước qua vận hạn bằng sự trưởng thành.
  9. Khi gốc rễ của tâm đã ngay thẳng, sóng gió vẫn còn đó nhưng không còn đủ sức nhấn chìm cuộc đời bạn.
  10. Người hiểu Đạo không hỏi: “Làm sao để hết hạn?”, mà hỏi: “Hôm nay mình phải thay đổi điều gì để cuộc đời ngày một tốt đẹp hơn?”

dichsuthuyngo #vanhan #tailoc #ducnangthangso

Sấm tuổi Dần mùa thu 2026

Sấm tuổi Dần mùa thu 2026
🐯🐯🐯🐯🐯
||:|:: ☯️ ||:|:|
Chúa sơn lâm oai hùng, dũng mãnh
Lũ chuột hôi quen mánh tham tàn
Cái thời tốt lụt làm quan
Cái thời xe hãm, pháo nằm đắp chăn
Căn ngũ hổ: xanh, vàng, đen, đỏ
Sao Muội, Khuê, Bạch Hổ ngậm trăng
Tháng này cứ thế tằn tằn
Ngồi xem chú Cuội, chị Hằng cưỡi Dê !

Sấm tuổi Mùi tháng 6âl2026

Tuổi Mùi tháng 6 âm lịch
🐑🐑🐑🐑🐑
||:|:| ☯️ ||:|::
Thế thời nước lửa lại chia đôi
Tưởng đứt lại liền đẹp ý trời
Heo tắm đất bùn, xe chở quỷ
Riêng Mùi nắng hạn gặp mưa rơi…
Người thua, kẻ thắng bày câu chữ
Chụp mũ chào mào dính bẫy mồi
Mồm miệng toe toe lòng ái quốc
Là bè bán nước sớm chiều thôi!

Chúng ta có bao giờ đặt câu hỏi… 

Chúng ta có bao giờ đặt câu hỏi… 

Rằng tại sao con ong lại chọn đậu trên những cánh hoa mềm mại, thơm tho, sặc sỡ… còn con ruồi lại chọn đậu trên đống rác hôi hám, bẩn thỉu… ? 

Nhưng con nào cũng thấy “vui” trước sự lựa chọn của chúng, hay là vốn dĩ nó chẳng có quyền quyết định ? Khi sinh ra nó đã là ong thì tất nhiên thích hoa còn khi sinh ra đã là ruồi thì chỉ có nơi dơ bẩn mới tồn tại được. Đôi lúc bảo ong đi làm ruồi nó sẽ lắc đầu ói mửa ngay! Mà bảo ruồi đi hút mật hoa thì chúng cũng lắc đầu chê chán! 

Câu chuyện ong và ruồi cho chúng ta thấy sự đa dạng của số phận. Sự lựa chọn và sự định đoạt để trở thành “vai nào” trong thế giới này. 

Phước đức đã đẩy mỗi cá nhân vào lớp vỏ của con ong hoặc con ruồi. Nghiệp lực hoạt động làm nhiệm vụ của một đạo diễn. 

Một ngày nào đó ong có thể biến thành ruồi và ruồi có thể biến thành ong. Đó là sự biến đổi của phước nghiệp.

Cuộc đời của chúng ta cũng vậy, nhiều lúc chọn làm ong hay làm ruồi cũng bởi cái Tâm ta quyết định !

Ong hay ruồi đang bận về cuộc đời của chúng, đâu biết chúng ta đang quan sát đánh giá và so sánh. Chúng ta có thể cho rằng cả ong và ruồi cuối cùng đều không bằng chúng ta. Một con người và là trung tâm của vũ trụ. Nhưng chúng ta mấy ai nhận ra rằng mình cũng đang được quan sát bởi một “cấp độ”’ khác cao hơn.

#dichsuthuyngo  #quansat #tuongdoi  

Sấm tuổi Mão tháng 6âl2026

Tuổi Mão tháng 6 âm lịch 

🐈‍⬛🐈‍⬛🐈‍⬛🐈‍⬛🐈‍⬛ 

|||||: ☯️ ||||:: 

Trăng rằm in bóng chú dê con 

Nghĩa địa linh miêu, tiếng véo von… 

Âm nữ chập chờn… sương khói lạnh!  

Chuột dơi đập cánh bay vòng tròn 

Mèo hoang vờn rắn, vồ bò cạp 

An trí, định thần, vượt bão giông 

Chúng muốn mão mày vào hố thẳm… 

Tâm mèo sân hận trở về Không ! 

NGƯỜI THẮNG LỚN NHẤT KHÔNG PHẢI LÀ KẺ ĐÁNH BẠI THIÊN HẠ — MÀ LÀ NGƯỜI ĐÁNH BẠI “BÓNG TỐI” TRONG CHÍNH MÌNH.

NGƯỜI THẮNG LỚN NHẤT KHÔNG PHẢI LÀ KẺ ĐÁNH BẠI THIÊN HẠ — MÀ LÀ NGƯỜI ĐÁNH BẠI “BÓNG TỐI” TRONG CHÍNH MÌNH.

  1. Mỗi lần nổi giận vô cớ, bạn không làm người khác tổn thương trước, mà đang tự đốt cháy bình an của chính mình.
  2. Thứ hủy hoại một đời người nhanh nhất không phải nghèo khó, mà là đố kỵ, sân hận và oán trách được nuôi dưỡng mỗi ngày.
  3. Thiên thần và bóng tối đều ở trong một con người. Bạn nuôi điều gì, số phận sẽ lớn lên theo điều đó.
  4. Cuộc đời không tối đi vì thiếu ánh sáng, mà vì ta giữ quá nhiều bóng tối trong lòng.
  5. Mỗi lần chọn bao dung thay cho hơn thua, bạn đang âm thầm đổi hướng vận mệnh của chính mình.
  6. Không ai có thể mang bình an đến cho bạn, nếu trong tâm bạn vẫn còn là nơi trú ngụ của giận dữ và hận thù.
  7. Người mang năng lượng tích cực không phải vì cuộc đời luôn thuận lợi, mà vì họ từ chối để nghịch cảnh biến mình thành con người tiêu cực.
  8. Khi trái tim đủ sáng, lời nói ác chỉ là cơn gió; khi tâm còn tối, một câu nói cũng đủ thành vết thương.
  9. Mọi lựa chọn đều đang gieo một hạt giống: gieo ánh sáng sẽ gặt bình an, gieo bóng tối sẽ gặt khổ đau.
  10. Muốn đổi cuộc đời, đừng tìm cách thay đổi cả thế giới. Hãy bắt đầu bằng việc loại bỏ “con quỷ” trong chính tâm mình. Chỉ một quyết định ấy cũng đủ làm vận mệnh rẽ sang một hướng khác.