🌾 QUY LUẬT BÙ TRỪ – THIÊN ĐẠO CHẲNG BAO GIỜ SAI

🌾 QUY LUẬT BÙ TRỪ – THIÊN ĐẠO CHẲNG BAO GIỜ SAI

Có những người tưởng mình thông minh, khéo léo, có thể dùng mưu mẹo để lấy của người khác thật nhiều mà chẳng phải trả giá. Nhưng trong quan niệm nhân quả, có một điều đáng để suy ngẫm: đời sống luôn có sự bù trừ. Khi ta làm tổn thương người khác, lấy đi của người khác một điều gì — từ tiền bạc, công sức, niềm tin cho đến tình cảm — thì cái ta được trước mắt đôi khi chỉ là một món lợi rất nhỏ so với những gì có thể mất về sau. Người phước mỏng thì quả đến sớm; người phước dày có thể chưa thấy gì xảy ra, nhưng nếu cứ sống bằng sự tham lam và tổn hại người khác, chính họ đang từng ngày tiêu hao cái phước mình có.

Đời người, nếu nhìn theo quan niệm luân hồi, cũng không chỉ gói gọn trong vài chục năm của một kiếp sống. Chúng ta đến rồi đi, gặp gỡ rồi chia lìa, mang theo những nhân mình đã gieo để tiếp tục nhận lấy những quả tương ứng. Vì vậy, điều mắt thường nhìn thấy hôm nay chỉ là một lát cắt rất nhỏ của một hành trình dài. Có người làm điều bất thiện mà vẫn giàu sang, có người sống tử tế lại đang chịu nhiều gian nan — nhìn một đoạn ngắn, ta tưởng cuộc đời bất công; nhưng nhìn theo dòng nhân quả dài lâu, không có gì thật sự mất đi, cũng chẳng có món nợ nào tự nhiên biến mất.

Nhiều người khổ không hẳn vì số phận bạc đãi, mà đôi khi vì cả đời chỉ biết giữ lấy mà chưa từng học cách cho đi. Họ gom tiền, gom lợi, gom cả tình cảm và sự giúp đỡ của người khác về phía mình, rồi lại thắc mắc tại sao cuộc đời chẳng mấy khi mỉm cười. Tôi vẫn thường nghĩ về một nguyên lý rất giản dị: “Cho một, có khi nhận về mười; lấy một, có khi phải mất mười.” Nhưng cái “mười” ấy không nhất thiết trở lại bằng tiền. Nó có thể trở thành sức khỏe, một gia đình bình an, một người xuất hiện đúng lúc, một trí tuệ đủ sáng để tránh khỏi tai họa, hay đơn giản là một giấc ngủ không phải day dứt vì đã làm điều trái với lương tâm.

Có người bỏ ra một ít tiền giúp người hoạn nạn, tưởng rằng mình vừa mất đi một phần tài sản, nhưng biết đâu chính lúc ấy họ đã gieo xuống một hạt phước. Hạt ấy không nhất thiết nảy mầm ngay ngày mai, cũng chẳng nhất thiết mọc thành tiền bạc; nó có thể âm thầm trở thành một điều lành ở một thời điểm khác của cuộc đời. Bởi vậy, người hiểu Đạo làm thiện không phải để đổi lấy phần thưởng. Giúp được thì giúp, cho được thì cho, làm xong rồi buông. Không khoe công, không đòi báo đáp, không biến lòng tốt thành một cuộc trao đổi. Khi làm được như vậy, việc thiện mới thực sự trở thành sự tu dưỡng của chính mình.

Sau cùng, giàu sang, danh tiếng hay dung nhan cũng không thể quý bằng Đức – Phúc – Trí. Tiền có thể kiếm rồi mất, danh có thể nổi rồi chìm, sắc đẹp có ngày phai tàn; nhưng cách một người đã sống, những điều thiện họ từng gieo và trí tuệ họ tích lũy mới là thứ tạo nên giá trị sâu xa của một đời người. Bởi vậy, đừng thấy mình lấy được của người mà tưởng mình thắng, cũng đừng thấy mình cho đi mà tưởng mình thiệt. Thiên đạo có thể chậm, nhưng trong niềm tin nhân quả, chẳng phải vì chậm mà thành sai. Cho một, nhận về mười; lấy một, có khi mất mười. Đức – Phúc – Trí là ba gốc, nhất niệm thiện lành cũng đã bắt đầu một con đường tu.

#KinhDichHoi #LinhKhiDao #TamAnVanSuAn #DaoLy #NhanQua #PhuocDuc #TriTue #SongThien

Bình luận về bài viết này