Hơn 6 năm trước

Hơn 6 năm trước tôi là người luận giải Kinh Dịch sống trên một ngọn đồi đầy gió của Đà Lạt. Hằng ngày xem thời tiết để nghiệm quẻ, đi coi phong thuỷ khắp cùng các con hẻm, tối đến thì hoạt động trong “đường âm”, tinh mơ thì trèo lên đỉnh đồi để ngắm sao học thêm kiến thức về thiên văn mặc cho tiết trời giá lạnh của xứ sương mù cao nguyên. Cuộc sống cứ vậy lặp đi lặp lại, thời gian rảnh thì đi đánh mấy ván cờ, rồi chủ yếu là nhốt mình trong nhà đọc Kinh. Thời gian trống tôi cũng thấy buồn buồn nên quyết định lên mạng xã hội đi luận quẻ dạo, vừa để học tập nghiên cứu Kinh Dịch (chứ thực sự hồi đó tôi rất coi thường mxh) Nhưng đi luận dạo cũng không dễ dàng gì… luận hội nhóm Kinh Dịch nào tôi cũng bị chặn! Có thời điểm các hội họp lại phong sát tôi luôn. Thế là tôi nhận ra một điều “chỉ có nhà của mình thì mình mới có thể ưng làm gì thì làm” nghĩ vậy tôi bèn tạo lập một hội nhóm luận quẻ riêng. rồi bắt đầu tập trung xây dựng nó. Thời gian đã không phụ lòng người. Khi tôi đã có thể đứng độc lập để phát triển đến ngày hôm nay thì phải nhờ ơn những người khi đó đã “từ chối” tôi… bởi họ đã đẩy tôi từ chỗ sống kiếp phong lan trở thành một cây tùng đứng giữa đất trời. Đó là bài học lớn về nghịch cảnh, chướng duyên và minh chứng của kỷ luật, đều đặn, kiên trì, có lối đi riêng… sẽ phát huy sức mạnh. Bởi những năm tháng khốn khó ấy vợ chồng tôi tưởng như buông xuôi bỏ cuộc bởi những thị phi bủa vây và áp lực. Khó khăn đến từ công việc, tài chính, sự hơn thua tranh đấu từ người đời… khi bạn đứng trên một đỉnh đồi thì những cơ gió sẽ liên tục thổi về phía bạn. Bạn hãy trụ vững… và rễ nó sẽ đâm sâu vào đất. Tôi kể câu chuyện nghề này để mọi người cố gắng khi gặp khó khăn, đừng bỏ cuộc và hãy giữ vững kỷ luật, hãy tích góp từ từ cho tới ngày bùng nổ.
Thành công là quá trình không phải kết quả. Bạn đã sống và làm những gì bạn yêu thích, những gì không thẹn với lương tâm bạn! 🙏

trước tôi là người luận giải Kinh Dịch sống trên một ngọn đồi đầy gió của Đà Lạt. Hằng ngày xem thời tiết để nghiệm quẻ, đi coi phong thuỷ khắp cùng các con hẻm, tối đến thì hoạt động trong “đường âm”, tinh mơ thì trèo lên đỉnh đồi để ngắm sao học thêm kiến thức về thiên văn mặc cho tiết trời giá lạnh của xứ sương mù cao nguyên. Cuộc sống cứ vậy lặp đi lặp lại, thời gian rảnh thì đi đánh mấy ván cờ, rồi chủ yếu là nhốt mình trong nhà đọc Kinh. Thời gian trống tôi cũng thấy buồn buồn nên quyết định lên mạng xã hội đi luận quẻ dạo, vừa để học tập nghiên cứu Kinh Dịch (chứ thực sự hồi đó tôi rất coi thường mxh) Nhưng đi luận dạo cũng không dễ dàng gì… luận hội nhóm Kinh Dịch nào tôi cũng bị chặn! Có thời điểm các hội họp lại phong sát tôi luôn. Thế là tôi nhận ra một điều “chỉ có nhà của mình thì mình mới có thể ưng làm gì thì làm” nghĩ vậy tôi bèn tạo lập một hội nhóm luận quẻ riêng. rồi bắt đầu tập trung xây dựng nó. Thời gian đã không phụ lòng người. Khi tôi đã có thể đứng độc lập để phát triển đến ngày hôm nay thì phải nhờ ơn những người khi đó đã “từ chối” tôi… bởi họ đã đẩy tôi từ chỗ sống kiếp phong lan trở thành một cây tùng đứng giữa đất trời. Đó là bài học lớn về nghịch cảnh, chướng duyên và minh chứng của kỷ luật, đều đặn, kiên trì, có lối đi riêng… sẽ phát huy sức mạnh. Bởi những năm tháng khốn khó ấy vợ chồng tôi tưởng như buông xuôi bỏ cuộc bởi những thị phi bủa vây và áp lực. Khó khăn đến từ công việc, tài chính, sự hơn thua tranh đấu từ người đời… khi bạn đứng trên một đỉnh đồi thì những cơ gió sẽ liên tục thổi về phía bạn. Bạn hãy trụ vững… và rễ nó sẽ đâm sâu vào đất. Tôi kể câu chuyện nghề này để mọi người cố gắng khi gặp khó khăn, đừng bỏ cuộc và hãy giữ vững kỷ luật, hãy tích góp từ từ cho tới ngày bùng nổ.
Thành công là quá trình không phải kết quả. Bạn đã sống và làm những gì bạn yêu thích, những gì không thẹn với lương tâm bạn! 🙏

Bình luận về bài viết này