🌸 ĐỜI SỐNG NỞ HOA

🌸 ĐỜI SỐNG NỞ HOA
(Trích Kinh Dịch Hội – Thiên Địa Nhân)

Rất nhiều người mong chuyển hoá nghiệp lực, mong cuộc đời bớt khổ và dần nở hoa, nhưng lại không biết phải bắt đầu tu từ đâu. Thật ra, con đường ấy không ở nơi xa xôi, mà bắt đầu ngay trong từng tâm niệm và hành động thường ngày. Con người vừa sinh ra đã cất tiếng khóc, bởi khổ vốn là một phần của kiếp sống vô thường. Nhưng khổ không chỉ để chịu đựng; nếu biết nhìn đúng và chuyển hoá đúng, chính những gì từng làm ta đau lại trở thành mảnh đất nuôi dưỡng sự trưởng thành. Người tu vì thế không chỉ mong một cõi lành ở mai sau, mà trước hết phải học cách tạo ra sự an nhiên ngay trong đời sống hiện tại.

Muốn đời sống nở hoa, theo tôi phải vun bồi đồng thời ba gốc: Đức – Phúc – Trí. Đức là nền móng, Phúc là hoa trái của những việc lành, còn Trí là ánh sáng giúp ta biết mình đang đi về đâu. Tu Đức trước hết là nhận ra thiện – ác ngay trong chính mình: biết sát hại là sai mà dừng lại, ấy là Đức Nhân; biết soi mói, hãm hại người khác là xấu mà không làm, ấy là giữ Đức; nhận ra khoe khoang, tự phụ khiến tâm mình lớn lên mà biết khiêm nhường, ấy là Đức Khiêm. Nho giáo nói đến tu thân, Phật giáo nói đến giữ giới, Công giáo dạy sống yêu thương — tuy cách diễn đạt khác nhau, nhưng đều hướng con người đến việc sửa mình và sống có đạo đức. Bởi một xã hội còn giữ được Đức thì con người còn biết đâu là giới hạn; nhiều người có Đức thì gia đình yên, cộng đồng lành và xã hội mới có nền tảng của thái bình.

Nhưng có Đức thôi chưa đủ, Đức phải sinh ra hành động để tạo thành Phúc. Bạn có lòng thương sinh mạng, đó là Đức hiếu sinh; từ lòng thương ấy mà hạn chế sát sinh, cứu giúp sự sống, làm những việc thiện lành, đó là tạo Phúc. Có thể hình dung Đức như một chiếc xe, còn Phúc là nhiên liệu giúp chiếc xe ấy tiến về phía trước. Phúc không nằm ở lời nói đẹp hay ý nghĩ thiện mà chưa thành hành động; Phúc được tích tụ từ những việc tốt ta thực sự làm cho người, cho đời và cho muôn vật. Bởi vậy, muốn chuyển hoá cuộc đời, đừng chỉ cầu cho nghiệp nhẹ đi, mà hãy tự hỏi mỗi ngày: hôm nay mình đã gieo thêm được bao nhiêu hạt lành?

Có Đức, có Phúc vẫn phải có Trí, bởi lòng tốt thiếu trí tuệ đôi khi lại vô tình tạo thêm đau khổ. Ta thương chim nên mua chim bị bắt để phóng sinh, nhưng nếu việc mua bán ấy khiến người ta tiếp tục săn bắt thêm hàng trăm con khác, thì thiện tâm đã có mà cách làm chưa sáng. Trí chính là ngọn đèn soi đường, giúp ta nhìn thấy nhân – quả phía sau một hành động chứ không chỉ nhìn vào ý định ban đầu. Người có Trí mà thiếu Đức có thể trở nên lạnh lùng và dùng hiểu biết vì lợi ích riêng; người có Đức mà thiếu Trí dễ rơi vào mê lầm; người muốn tạo Phúc mà không có Trí đôi khi làm thiện nhưng lại sinh hệ quả trái với điều mình mong muốn. Vì vậy, Đức – Phúc – Trí phải nâng đỡ lẫn nhau, thiếu một trong ba thì con đường tu tập khó được trọn vẹn.

Khi ba gốc ấy dần vững, đời sống sẽ tự nhiên thay đổi. Ban đầu có thể vẫn còn gian khó, bởi một khu vườn vừa gieo hạt không thể sáng trồng chiều đã nở hoa. Hãy kiên trì chăm sóc Tâm mình từng ngày, sửa một điều chưa tốt, làm thêm một việc thiện, hiểu sâu thêm một lẽ đúng và đừng hấp tấp đòi hỏi thành quả. Có người đi một năm đã thấy hoa, có người mười năm, có người phải dành cả đời để vun trồng; điều quan trọng không phải ai đến trước, mà là ta có tiếp tục đi hay không. Những gì tôi viết mỗi ngày cũng chỉ mong góp thêm một ngọn đèn nhỏ trên con đường ấy, để người hữu duyên tìm được cách an trú giữa cuộc đời. Hãy cứ bước đi, dù chậm cũng được, miễn là đừng dừng lại. Khi Đức thành gốc, Phúc thành quả và Trí thành ánh sáng soi đường, rồi sẽ có một ngày ta nhìn lại và nhận ra: đời sống của mình đã âm thầm nở hoa từ lúc nào.

Kinh Dịch Hội – Thiên Địa Nhân
Thúy Ngô – Tâm An Vạn Sự An

Bình luận về bài viết này