
Sấm tuổi Dần mùa hạ 2026 🐯🐯🐯

Kinh – Đạo – Sấm

Sấm tuổi Mùi tháng 3
🐐🐐🐐🐐🐐
:||::| ☯️ :||:||
Trong chum cổ nuôi con trùng ngải
Gió thổi lên gặp dãy núi ngăn
Giang sơn nát loạn… sửa sang
Trước Giáp ba bịnh sau Giáp ba chuồn
Trong nhân thế đủ đường mưu tính
Gai xương rồng quân lính tuần tra
Phận con gánh vác việc cha
Nguyện cho xã tắc an hoà từ đây !

Chuyện cây khế
Trong khu vườn nhà tôi có một cây khế, tôi trồng lúc nó còn nhỏ xíu. Thời gian cứ trôi qua… tôi vẫn nhìn nó mỗi sáng… đến hôm nay tôi khá giật mình khi nhìn cây khế của tôi. Nó đã lớn, trước kia thân chỉ bằng chiếc đũa, mà nay thân đã to gần bằng cái cột nhà.
Mỗi ngày tôi không thấy rõ nó lớn nhưng sau nhiều ngày tôi mới thấy được sự phát triển ngoạn mục ấy.
Phước Nghiệp của chúng ta cũng như vậy.
Bạn làm việc Thiện mỗi ngày, bạn tu thân sửa đức mỗi ngày… bạn đâu thấy nó lớn, nhưng thật nó vẫn đang lớn lên… đó là sự tích luỹ dài hạn. Bây giờ bạn khổ là vì cây phước đức trong bạn chưa ra hoa kết trái, nhưng nếu bạn kiên trì thì cũng có ngày nó sẽ cho hoa trái ngọt lành.
Cũng vậy, Nghiệp ác cũng tích luỹ, trước mắt bạn chưa thấy gì xảy ra với bạn, nhưng đừng chủ quan, nó đang nuôi cây ác lớn dần cho tới ngày đơm hoa kết trái Nghiệp. Rất nguy hiểm!
Chúng ta phải hết sức lưu Tâm, thiện phúc hay ác nghiệp nếu nhìn ngắn hạn sẽ không thấy được nhưng nếu quán theo một quá trình tích luỹ sẽ thấy nó hiện hữu.
Bởi vậy, tôi thường khuyên mọi người điều ác nhỏ cũng tránh xa điều thiện nhỏ cũng gắng mà làm. Thiện phải tích mà Ác phải lìa. Không lấy cái khổ hay cái sướng trước mắt để bi quan hoặc tự mãn.
Ds Thuý Ngô.
#dsthuyngo
Sấm tuổi Mão tháng 3 âm
🐈⬛🐈⬛🐈⬛🐈⬛🐈⬛
|:::|: ☯️ |::||:
Năm thứ hai tam tai mèo Mão
Quẻ Dịch Kinh chỉ bảo đường ngay
Gian truân mà chẳng sa lầy
Giữ lòng Nhân Đức có ngày thành công
Là giun dế hội cùng giun dế
Là trĩ công hợp vế trĩ công
Loài nào giống nấy một tông
Biết thân biết phận vọng tâm khổ sầu !


Sấm tuổi Hợi tháng 3
🐗🐗🐗🐗🐗
|::::| ☯️|:::::
Tháng mười một gà leo đầu hổ
Miệng thèm ăn… sâu rổ lá cây
Một trăm lẻ tám vị đây
Lên Lương Sơn Bạc “loay hoay” rồi về …
Đông Bắc rừng Võ Tòng đả cọp
Nuôi bọ tham chực đớp dân đen
Trúc Lâm suối ngọt vị Thiền
Cõi trời tha thoá Ma Thiên Ba Tuần.

🌿 NGU GIA TRANG
Thời xưa có một gia trang rất nổi tiếng, gọi là Ngu Gia Trang.
Nơi đây truyền qua bảy đời.
Lạ thay… đời nào chủ nhân cũng không mấy thông minh,
nhưng lại rất hay khôn lỏi và ưa thể hiện.
Cái nết ấy… dường như không hề thay đổi.
⸻
Khách qua đường ghé lại xin tá túc…
thì ít ai ở yên được.
Người thì bị đuổi giữa đêm.
Người thì bị vu oan, báo quan đến bắt.
Không ai ở mà không gặp chuyện.
Nguyên do rất đơn giản:
Họ đem cái khôn của mình đi sửa cái dốt của gia chủ.
⸻
Năm nọ, có một thư sinh lên Kinh ứng thí.
Giữa đường bị kẻ thù truy đuổi,
đành lánh vào Ngu Gia Trang xin tá túc.
Gia chủ đồng ý…
nhưng đặt ra một loạt quy định nghe qua vừa phi lý, vừa ngô nghê.
Thư sinh là người có học,
nhìn qua đã hiểu rõ con người nơi đây.
Anh tự nhủ:
“Ta đến đây để lánh nạn.
Nếu đem cái khôn của mình ra chỉnh cái dốt của họ…
thì e rằng chưa kịp thi đã bị đuổi đi.”
⸻
Thế là…
Anh giấu trí mà sống.
Bề ngoài tỏ vẻ ngô nghê,
bên trong vẫn sáng suốt.
Không tranh cãi.
Không hơn thua.
Không dạy đời.
Thỉnh thoảng…
còn khéo léo tìm điểm tốt của gia chủ mà khen.
Vậy mà…
ở được rất lâu, bình an qua nạn.
⸻
🌱 Đời người cũng vậy.
Có lúc…
kẻ khôn phải cúi đầu trước kẻ ngu.
Không phải vì yếu.
Mà vì biết thời, hiểu thế.
Biết khi nào nên nói.
Biết khi nào nên im.
Biết khi nào nên tiến.
Và biết lúc nào… nên lùi một bước để giữ đại cục.
⸻
🔥 Chốt lại:
“Thắng một lời hơn thua…
chưa chắc bằng giữ được một đường sống.”
#ĐạoLýCuộcSống #NhânTâmThếSự #LinhKhíĐạo


Sấm tuổi Tuất tháng 3
🐺🐺🐺🐺🐺
|::::: >>> ||::::
Ngũ hổ tướng Trương Phi – Quan Vũ
Triệu Tử Long – Hoàng Lão – Mã Siêu
Tứ niên – nhị hoá thành MÈO
Vàng da – miệng đắng cố trèo cây cau
Thế Chiến Quốc, tranh hùng – xưng bá
Thời bá dơ, vịt – cá lấm lem
Công danh bay vút như tên
Tây Nam bình dị… nhân hiền được ƠN!

LÝ LUẬN CỦA HAI NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Trong một quán cà phê, có hai người đàn ông ngồi đối diện nhau.
Một người ăn mặc sang trọng, lịch lãm.
Một người giản dị, bình thường.
Quán không đông, nhưng đủ để mọi ánh mắt đều nhìn thấy nhau.
⸻
Một bà cụ lom khom bước vào.
Kính râm, khẩu trang, mũ che kín đầu.
Trên lưng là chiếc cặp cũ, ló ra một ổ bánh mì.
Bà đi thẳng đến bàn người đàn ông mặc đồ sang trọng.
Bà kể.
Giọng run run.
Rồi chìa tay:
“Cho tôi xin hai mươi…”
Người đàn ông lắc đầu.
Không nói gì thêm.
⸻
Cả quán bắt đầu xôn xao.
Ánh mắt chuyển dần sang anh.
Có chút gì đó… không thiện cảm.
⸻
Bà cụ đứng một lúc, rồi quay sang bàn đối diện.
Vẫn câu chuyện ấy.
Vẫn giọng nói ấy.
Người đàn ông giản dị không hỏi thêm.
Anh rút tiền, đưa ngay.
⸻
Cả quán dịu lại.
Ánh mắt lần này… là cảm mến.
⸻
Một đứa bé nãy giờ ngồi cùng mẹ, lặng lẽ quan sát.
Nó bước lại gần người đàn ông giản dị:
“Chú không sợ bị lừa sao?”
Người đàn ông xoa đầu nó, cười nhẹ:
“Có thể bị lừa.
Nhưng nếu không cho… lỡ người ta khổ thật thì sao.”
⸻
Đứa bé gật gù.
Nó quay sang người đàn ông mặc đồ sang trọng:
“Còn chú… sao chú không cho?”
Người đàn ông nhìn nó một lúc, rồi nói:
“Chú không cho… không phải vì chú tiếc.”
Anh ngừng một chút.
“Chú chỉ không muốn cho nhầm.”
⸻
Đứa bé chưa hiểu.
Người đàn ông mở điện thoại, đưa cho nó xem vài tấm hình.
Những đứa trẻ nằm viện.
Ống truyền, máy thở.
Anh nói:
“Chú giúp ở đây.
Vì chú biết rõ họ cần.”
⸻
Đứa bé đứng yên.
Không hỏi thêm gì nữa.
⸻
Cả quán im lặng.
Không còn ai nhìn ai.
⸻
Bà cụ đã đi từ lúc nào.
⸻
Chỉ còn lại hai người đàn ông.
Ngồi đối diện.
Không ai đúng hơn ai.
⸻
Và cũng không ai biết…
nếu là mình,
thì sẽ làm gì.
⸻
#ThuyNgo
Ds Thuý Ngô
