Tại sao khi đọc những bài viết của tôi mọi người thấy AN ở trong lòng?
Bởi tôi đi lên từ khó khăn thử thách, đã trải nghiệm và thấm đẫm những nỗi cơ cực, đã trải qua những cửa ải sinh tử, oan ức, đã phạm biết bao tội lỗi, đã cô đơn tuyệt vọng đến tột cùng… đã nhiều lần muốn buông bỏ tất cả… và đã bước lên từ hố sâu để chuyển mình thay đổi Tâm Tướng. Tôi đã đi qua con đường đó nên thấu hiểu cảm xúc, tâm tư, ước vọng và đau khổ của một thân phận, để rồi viết lên những câu chữ bằng chính những trải nghiệm của mình. Nó đi thẳng vào Tâm mọi người và nâng đỡ mọi người.
Bởi vì tôi nhận biết được mình là con người với đầy đủ sự yếu đuối, không có thần thánh hoá, cũng không tìm kiếm sự toàn vẹn tuyệt đối.
Bởi tôi chọn con đường trung dung. Không phân biệt bài xích tư tưởng hay những giáo phái khác biệt. Tôi tìm được điểm giao thoa giữa những niềm tin và tín ngưỡng.
Tôi là con thuyền đã tìm được bến đỗ và kéo theo được những con thuyền khác về bến cùng tôi.
Mọi người đọc bài tôi viết sẽ có hai giá trị nhận được: một là, được tắm mát chữa lành tâm hồn ngay lập tức. Hai là, tìm được một ngọn đèn để đi. Tôi đã đi được thì mọi người cũng sẽ đi được! Hãy cố gắng lên !
ĐỪNG BIẾN TÔI THÀNH BỤT – TÔI CHỈ LÀ MỘT CON NGƯỜI BÌNH THƯỜNG
Con người đau khổ vì nhiều nguyên nhân. Có người tìm đến việc tu tập để mong bớt khổ. Nhưng nếu hiểu sai về tu tập, chính con đường ấy lại có thể trở thành một gánh nặng khác.
Cảm xúc bị dồn nén giống như nước bị giữ mãi trong một con đập. Tới một lúc nào đó, nó sẽ tìm cách vỡ ra.
Bởi vậy, điều quan trọng không phải là tiêu diệt cảm xúc, mà là nhận ra nó, chấp nhận nó và học cách làm chủ nó.
Dù tu bao nhiêu năm, đọc bao nhiêu kinh điển, hiểu đạo sâu tới đâu… thì trước hết, ta vẫn là một con người.
Đừng tự biến mình thành một vị thánh hoàn hảo.
Đừng biến mình thành Bụt.
Vì mình vốn chỉ là một con người bình thường.
Mà đã là con người thì sẽ có đủ hỷ – nộ – ái – ố.
Biết vui, biết buồn, biết thương, biết giận, biết sợ hãi, biết tổn thương… đó là điều tự nhiên.
Có người từng hỏi tôi:
– Ông tu tập, hướng đạo mà vẫn còn hỷ nộ ái ố sao?
Tôi chỉ cười và đáp:
– Tôi vẫn còn tham – sân – si. Tôi chưa phải thánh nhân.
Khác nhau ở chỗ, tôi nhận ra chúng và cố gắng không để chúng điều khiển mình.
Tôi có thể giận, nhưng không để cơn giận làm tổn thương người khác.
Tôi có thể buồn, nhưng không để nỗi buồn nhấn chìm cả cuộc đời.
Tôi có thể bị xúc phạm, nhưng không nuôi dưỡng hận thù.
Có lẽ, đó mới là tu.
Nhiều người nghĩ rằng người tu tập thì phải lúc nào cũng hiền như đất, nhẫn như nước, mềm như mây.
Nhưng đó là một cách hiểu chưa trọn vẹn.
Tu tập không có nghĩa là không còn cảm xúc.
Tu tập là biết đối diện với cảm xúc, biết chuyển hóa và điều phục nó.
Nếu một người đã hoàn toàn không còn tham – sân – si, không còn đau buồn, không còn nóng giận, không còn bất cứ yếu đuối nào… thì người đó đã quá hoàn hảo.
Mà đã hoàn hảo rồi, còn gì để tu nữa?
Sở dĩ ta còn tu, là vì bên trong ta vẫn còn những điều cần sửa.
Ngay cả Đấng Cứu Thế cũng có những cảm xúc rất con người.
Kinh Thánh kể rằng Chúa Giê-su từng nổi giận khi đuổi những kẻ buôn bán ra khỏi Đền Thờ.
Trước cuộc khổ nạn, Ngài cũng từng thưa với Chúa Cha:
“Nếu có thể, xin cất khỏi con chén đắng này. Nhưng xin đừng theo ý con, mà theo ý Cha.”
Một Đấng Cứu Thế còn biết đau, biết sợ, biết buồn…
Huống chi chúng ta.
Vì vậy, có cảm xúc không phải là điều xấu.
Điều đáng sợ không phải là cơn giận.
Điều đáng sợ là cơn giận làm chủ ta.
Không phải nỗi buồn khiến ta khổ.
Mà là khi ta để nỗi buồn dẫn dắt cả cuộc đời mình.
Tôi nghĩ, khi ta nhận ra được cảm xúc của mình, có lẽ đã sửa được đến tám phần.
Phần còn lại là học cách làm chủ nó để không làm đau người khác.
Đừng cố đè nén.
Hãy quan sát.
Đừng xấu hổ vì mình còn nóng giận.
Hãy thành thật nhìn vào nó.
Đừng cố trở thành một vị thánh.
Hãy học cách trở thành một con người tỉnh thức.
Tu tập là chuyện của cả đời.
Không ai chỉ qua một đêm mà thay đổi được tất cả.
Ta luyện tâm để khi giận không nói lời cay nghiệt.
Khi buồn không gieo oán hận.
Khi đau không làm người khác đau theo.
Một người biết tự kiềm thúc mình, biết giữ tâm bình an, biết tỉnh thức trong từng việc nhỏ… người ấy đã và đang bước đi trên con đường tu tập chân thật.
Hãy tìm Niết Bàn ngay trong thực tại.
Hãy tìm Thiên Đàng ngay trong cuộc sống này.
Khi tâm an, mọi việc đều trở nên nhẹ hơn.
Khi hiểu được chính mình, ta mới biết cách yêu thương người khác.
Và khi chấp nhận mình chỉ là một con người bình thường, có lẽ lúc ấy, ta mới thật sự bắt đầu bước vào con đường tu tập chân thật.
Chuyện nhà cửa cũng có phúc, có hoạ. Có ngôi nhà ở vào thì ăn nên làm ra, cơ đồ phấn phát, sinh con đẻ cái, người nhà khoẻ mạnh. Nhưng cũng có những ngôi nhà càng ở càng lụn bại, bế tắc, phát sinh đủ chuyện… có người phải tìm đường bán nhà để giải quyết khó khăn. Thế là họ tìm đến tôi hỏi việc: rằng xem khi nào bán được? Có được giá không? Có “vướng” mắc gì không? …
Gia chủ trong bài viết này có một ngôi nhà như thế. Càng ở càng nợ nần khó khăn, con cái thì đang tuổi ăn học… giờ phải đành đoạn mà bán nhà trả nợ và lo cho con. Hỏi khi nào sẽ bán được? Có lẽ gia chủ đã nóng lòng chờ đợi lắm rồi vì tôi lên được quẻ: Thuỷ Thiên Nhu động hào số 1 biến Thuỷ Phong Tỉnh. Kinh nghiệm cho tôi biết nhà này rất khó bán và vướng mắc một vấn đề tâm linh khá đặc biệt. Nhìn hào tý thuỷ động hoá sửu thổ hợp quyện với nhau mà cài thêm bạch hổ hung thần ác sát, đóng thêm không vong vào hào sơ này thì tôi liền phán rằng:
“Nhà này có thần giếng! Đất này xưa có giếng bị lấp…” Sau khi phán xong tôi có chỉ cho gia chủ canh những tháng dễ bán được để họ đẩy mạnh. Bởi tuy khó bán nhưng nếu dùng Kinh Dịch canh chờ thời cơ thì có thể chuyển bại thành thắng. Thế nên cái giá trị của nó nằm ở chỗ đoán định chữ “THỜI” tức là khi nào sẽ hành động! Làm bất cứ việc gì cũng vậy chứ không riêng gì việc bán nhà, bán đất. Tôi đã chỉ cho khá nhiều người nắm bắt chỗ này và họ đã thành công !
Trở lại câu chuyện cái giếng trên, sau khi tôi vừa phán xong thì nhận ngay về phản hồi của gia chủ: (đây tôi xin trích nguyên văn) để mọi người thấy sự linh ứng của Kinh Dịch:
“Dạ vâng ạ ! Cảm ơn Người ! tối qua bé con sinh 2007 ngủ thấy y như lời Dược sư nói là cố gắng cầu nguyện và thấy 2 vị thần ngay giếng ! sáng bé con kể lại ko tin, giờ DS luận trong quẻ tự nhiên run khang ạ”
Bởi vậy chuyện Tâm Linh nói ra khó tin. Nhưng rõ ràng nó ứng nghiệm qua quẻ Dịch. Không thể đoán mò mà được. Cùng ngày có một người xem quẻ để chọn mặt bằng trồng sen đá, cũng lên được quẻ Nhu biến Tỉnh. Và trùng hợp chỗ này cũng có một cái giếng nước ! Dịch lý diệu thay !