Sấm tuổi Ngọ tháng 3 🎠🎠🎠🎠🎠 :||::: >>> |||::: Đường gió bụi, ngựa không chùng bước Về miền Tây sông nước hữu tình Ngựa thồ của cải vào dinh Năm hành ngũ sắc linh đình một phen ! Gió Đông Nam khởi liền cung Tốn Bạch Hổ gầm chân ngón đỏ tươi ! Trên cao có Phật hay cười! Thăng Long trả áo chiến bào năm xưa.
Họ cứ mãi nhìn về những gì đã mất, nhớ đến những thất bại, những nỗi buồn, những cuộc tình dang dở, những cơ hội đã vuột qua tay. Họ như nhìn chiếc bánh trung thu chỉ thấy chỗ khuyết, mà quên đi phần bánh ngọt ngào vẫn còn ở đó.
Sống trong quá khứ chẳng khác nào tự giam mình trong một chiếc lồng vô hình. Cái lồng của tiếc nuối, oán hận, của những duyên nợ chưa tháo gỡ. Và khi bị cầm tù bởi ký ức, ta đánh mất tự do, mất cả niềm vui đang có trong hiện tại.
Hãy học cách buông!
Buông không có nghĩa là bỏ mặc, mà là mở cửa chiếc lồng để con chim được bay về bầu trời rộng lớn. Buông là dám thả đi những ràng buộc để ta và người đều được tự do. Buông là yêu thương đủ sâu để chúc phúc cho hạnh phúc của người kia, thay vì giữ họ lại trong cái “lồng” của sự ích kỷ và sở hữu.
Cuộc sống vốn dĩ có nhiều góc nhìn. Khi ta thay đổi góc nhìn, cuộc sống cũng đổi thay. Thay vì nhìn vào khoảng trống, hãy nhìn vào phần còn lại. Thay vì níu giữ quá khứ, hãy tận hưởng hiện tại. Mỗi ngày trôi qua, ta lại có cơ hội làm mới chính mình – như một con người mới, với năng lượng tích cực và lòng biết ơn tràn đầy.
Buông quá khứ… để sống trọn vẹn với hiện tại.
Vì hiện tại mới là phần bánh ngọt ngào, là tự do, là an nhiên, là hạnh phúc thật sự của đời người. 🌸
Sấm tuổi Dần tháng 3 âm 🐯🐯🐯🐯🐯 :::||| => :::||: Hổ nằm trên tảng đá xanh rêu Dòng suối róc rách nước chảy theo Mùa hạ ve râm ran tấu nhạc Lũ ma vào mộng hoá thành mèo Sắp qua thời Bĩ càng kham nhẫn Hố bẫy cọp sa linh cẩu cười Cá bóng trêu đùa Ngài Hổ Chúa Tắc kè đại chiến rắn phù môi…
Khi một ai đó đã ghét bạn, thì dù bạn làm gì họ cũng chẳng bao giờ thấy tốt.
Trong mắt họ, gương mặt bạn là chướng ngại, hơi thở bạn cũng trở nên khó chịu.
Đó chính là sức tàn phá của tâm sân si, đố kỵ và thù hận. Nó thiêu đốt con người trong ngọn lửa oán khí, khiến người ta hãm hại nhau, bôi nhọ nhau, chỉ để thỏa mãn cái tôi đầy sân hận.
Nhiều người tưởng rằng mình là kẻ đại diện cho lẽ phải, cho công lý, cho “ánh sáng”. Nhưng thật ra, họ chỉ đang cố chứng minh bản thân bằng cách hạ nhục người khác. Đó không phải là ánh sáng – mà chỉ là ngọn lửa thù hận đang thiêu rụi chính tâm hồn họ.
🌸 Cuộc đời này, điều quan trọng nhất không phải là hơn thua, mà là làm chủ cảm xúc của chính mình.
Đừng để sự ghét bỏ ai đó biến thành xiềng xích trói buộc bạn.
Khi thấy lòng mình khởi lên sự căm ghét, hãy dừng lại, hít một hơi thật sâu và thở ra bằng tâm hỷ xả:
🙏 “Họ thật đáng thương bởi sự vô minh và nghiệp báo. Nguyện cho họ sớm nhận ra lỗi lầm mà quay đầu. Xin cho tâm mình nhẹ nhàng buông bỏ tất cả.”
Hít vào, thở ra… một lần nữa… và nỗi giận tan biến.
Đó mới là sức mạnh thật sự của con người – sức mạnh làm chủ chính mình. 🌿
Sấm tuổi Dậu tháng 3 âm 🐔🐔🐔🐔🐔 :::||: >>> ::::|: Hồ lấp lánh ánh vàng bụi cám Đất kết tình xúc cảm trào dâng… Bốn con gà trắng đau lưng Hai con heo – khỉ mang cùm sáng choang Phương Tây ánh trăng tàn vòng khuyết Tình mẹ con thương lắm vong nhi! Anh hùng hội ngộ trí tri Tiểu nhơn đàn đúm so bì thiệt hơn!
Tôi đi uống cà phê, nhân viên bất cẩn làm đổ ly nước lên chân tôi trong lúc dọn bàn.
Tôi cũng cười vui vẻ thôi! Vì ngày trước có người còn khạc nhổ lên người tôi mà tôi vẫn thấy bình thường huống gì lần này là nước và người ta không cố ý. Nhưng thái độ ứng xử của người nhân viên khiến tôi khá ngạc nhiên.
Anh ta không hề có lời “xin lỗi” mà lại thốt lên rằng “ủa! Tại sao lại có nước ở trong ly???”
Người nhân viên lãng tránh trách nhiệm và bắt đầu đổ lỗi cho hoàn cảnh là do trong ly có nước nên mới đổ lên chân khách. Chứ không phải là do anh ta bất cẩn.
Tuy là một việc rất nhỏ nhưng nó đánh động suy tư của tôi. Những hình ảnh của xã hội hiện lên trong đầu tôi. Từ trên xuống dưới. Thấp đến cao. Cái bệnh “đổ lỗi” và chối bỏ trách nhiệm phải nói là tràn lan xã hội. Nó như con sâu độc đang ăn mòn chiếc lá thành công của con người và đất nước.
Muốn thành công phải can đảm đối diện với sự thật, can đảm đối diện với cái tôi và “biết nhận lỗi” “nhận trách nhiệm về mình”. Cổ nhân đã dạy “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân” Đứng trước thất bại khó khăn đừng bao giờ nói “tại vì” mà hãy nói “ mình đã sai ở chỗ nào?” Để biết mà sửa đổi. Khi sự tích luỹ đến giới hạn, Đức ấy sẽ tạo ra thành công lớn!
Kinh doanh bây giờ phải tư duy theo hệ thống. Khách hàng bây giờ họ tinh lắm! Họ đến không chỉ để uống ly nước ngon mà còn muốn trải nghiệm dịch vụ, con người, văn hoá, thẩm mỹ, độ ổn định, môi trường… nếu vẫn giữ tư duy “ăn xổi” thì e là không hợp thời và dễ bị loại khỏi thị trường cạnh tranh khốc liệt.
Tôi hay nói với vợ mình “Sao chồng đến quán nào mà phán “không ổn” là sau đó một thời gian là quán đóng cửa?”
Không phải tôi là người luận vận mệnh cho người khác nên phán ra linh ứng. Mà bởi “trải nghiệm”, tôi là người dễ tính mà còn thấy không ổn thì người khác cũng vậy thôi. Khi năng lượng tiêu cực tích luỹ đủ thì kết quả sẽ “sụp đổ”.
Tôi viết bài này không có ý định chỉ bày ai kinh doanh đâu vì đây không phải chuyên môn của tôi. Tôi chỉ chia sẻ thông điệp “hãy biết nhận lỗi và chịu trách nhiệm, đừng trốn tránh và đổ lỗi cho hoàn cảnh”.
Ai rèn được Đức này người đó trước sau gì cũng thành công và có uy tín trong lòng người khác.
::|::: >>> ::|:|: Tháng bảy âm, cô hồn gõ cửa Sống khiêm cung, rắn ngựa; khổ qua Ngổng đầu rắn lượn đèo hoa Quân xe lướt vội hỏng cha cờ tàn Thương con trẻ khóc đàng âm khí Tướng, sĩ cùng tượng bí loay hoay! Rắn mô gặp được thơ này Như Tư Mã Ý gặp ngày trời mưa…